Kéo xuống để đọc chương trước

Chương 562: Phần quan trọng nhất

Định Mạnh gật đầu:

- Ngồi đợi một chút, tôi có quà cho em.

Hắn đứng dậy rồi mở tủ sách, sau đó, chẳng cần lướt qua nhìn tên mà cứ liên tục với tay, mỗi lần với là một quyển sách được lấy ra. Những thao tác này khiến người khác nhìn vào lập tức phải cảm thán về trí nhớ và sự ngăn nắp của người đàn ông này. Nếu không phải hắn luôn gọn gàng, đồ đạc đều được xếp ngay ngắn, thì chỉ sợ muốn tìm 5, 10 cuốn sách cũng mất không ít thời gian.

Nhìn những quyển sách, ngoài phần gáy có nếp gập thì mọi thứ đều rất mới, Khả Nhi lại càng cảm thấy người này quá cẩn thận. Sách chắc chắn đã đọc nhiều lần, bởi vì số nếp gấp ở gáy sách rất nhiều, vậy mà mép trang sách, màu sắc của cả bìa lẫn bên trong đều đồng nhất, không có thêm một chút bẩn, hoặc lấm lem.

Người tên Đinh Mạnh này chỉ sợ là mắc hội chứng sợ bẩn hay còn gọi là hội chứng sạch sẽ quá mức, đây là một căn bệnh thuộc về tâm thần, nó xảy ra khi con người ta bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế. 

Căn bệnh này, có người thì sạch không được phép có hạt bụi, có người thì tuyệt đối không ăn thứ có màu đò, có người thì không chịu được mùi thơm hoa sữa … Tuy vậy, nếu để họ sống trong điều kiện phù hợp, những người này lại hoàn toàn bình thường, nhưng nếu sai lệch, họ lập tức không thể chịu được và có những hành vi sợ hãi, tiêu cực quá mức.

Dường như nhìn được những gì cô gái ngồi kia đang nghĩ, hắn lấy khoảng 10 quyển sách, có dày có mỏng, rất thích hợp cho người mới bắt đầu nắm bắt những vấn đề cơ bản của thiết kế. Sau đấy, hắn đặt chồng sách xuống, ngồi vào ghế rồi nói:

- Cô nghĩ tôi mắc bệnh quá sạch sẽ?

Không đợi cô trả lời, hắn tiếp tục:

- Cũng chưa tới mức đó, chỉ là đối với bản thân, ít nhất trong căn phòng của mình, tôi muốn mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, chỉ khi như thế mới dễ tập trung vào công việc của mình. Và khi nhìn thấy rác rưởi khắp nơi, đồ đạc bay loạn mỗi chỗ một ít thì tôi cảm thấy khó chịu, lại phải lập tức đứng lên dọn dẹp. 

Còn khi ra ngoài, đối với những người lạ mặt, tôi vẫn bình thường, chẳng qua sẽ có đánh giá xếp loại người này vào tầng lớp nào trong mắt tôi thôi. Nếu là cấp dưới, tôi nhất định sẽ không cần tuyển những người như thế, còn nếu không thuộc quyền tôi có thể quản lý thì cứ xếp vào đó rồi chẳng quan tâm nữa.

Linh Khả Nhi nghe vậy thì thầm yên tâm, mặc dù cô cũng là người thích gọn gàng, ngăn nắp nhưng nếu đây là một bệnh thì lại là chuyện khác. Làm sao có thể để mọi thứ lúc nào cũng sạch sẽ theo ý muốn được chứ? Chỉ cần những thứ mình có thể tác động tới được như ý muốn là được.

Nhìn những quyển sách trên bàn xếp thành một chồng dày cao vút, cô muốn nhìn Đinh Mạnh cũng phải ngó đầu sang hai bên chồng sách mới nhìn thấy được. Nhưng những thứ này đều là những kiến thức chuyên ngành quý giá, cô không thấy khó chịu vì phải đọc chúng, mà ngược lại, vô cùng có hứng thú. 

Để ý thêm chút nữa, người này còn sắp xếp các quyển theo thứ tự cần đọc, từ trên xuống dưới, khi nào đọc xong quyển này mới nên đọc quyển tiếp. Người này thực sự đã nhận lời là sẽ làm tới nơi tới chốn. 

Cô thầm cảm ơn ai đó đã giúp cô có cơ hội này, cô nhận ra, chỉ cần mình chăm chỉ nhất định sẽ có ngày thành công trong công việc mà mình yêu thích bấy lâu nay mà không có cơ hội được học.

Đinh Mạnh thầm gật đầu, cô gái này rất thông minh, chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra ý đồ của hắn, coi như lần này nhận lời tuyển dụng một người mới hoàn toàn cũng không sai. Có lẽ chỉ có người mới, tâm huyết mới, ý tưởng mới, mới có thể cứu giúp công ty bên bờ vực này. 

Sau khi được chị lễ tân tận tình giúp đỡ đóng gói những quyển sách lại rồi buộc vào đằng sau yên 

xe đạp, cô gái nhỏ với tâm trạng háo hức đạp xe thật nhanh về căn phòng ký túc xá quen thuộc của mình.

Đinh Mạnh cho cô 2 tuần đề đọc hết 10 cuốn sách tới hơn 5.000 trang, nhưng điều này không khiến cô nản trí. Ngược lại, nó thúc đẩy lòng hiếu chiến của cô. Cứ nghĩ sau này sẽ làm được nhiều điều, biến mọi thứ trở nên lung linh, đẹp đẽ, lòng cô lại xốn xang không ngừng.

Trong lúc Linh Khả Nhi đang chìm đắm trong niềm vui đọc sách, thì người mà cô luôn thầm cảm ơn lại đang lên kế hoạch làm sao để nhanh chóng nhất “nuốt chửng” khối kiến thức cốt lõi của mảnh lập phương này.

Mặc dù không có toàn bộ cả khối lớn, nhưng thông qua khối nhỏ, Dương Tuấn Vũ nhận ra dường như các phần của khối lập phương đều có điểm giống nhau, ít nhất là về mặt cấu tạo. Hiểu được điều này, hắn càng cảm thấy kiến thức và trình độ tư duy siêu đẳng của tộc người ngoài hành tinh 

này.

Khối lập phương được thiết kế theo kiểu một nhân- đa quả.

Chính giữa khối lập phương sẽ là một khối nhân, nơi này chưa kiến thức mầm của toàn bộ những kiến thức râu ria xung quanh, và tất nhiên, nó cũng là nơi khó hiểu nhất và muốn tiếp cận nó chắc chắn không phải việc dễ dàng gì. 

Từ nhân tỏa ra bốn phương tám hướng là các kiến thức phân cấp độ thấp dần, từ trong ra ngoài. Mẩu của Dương Tuấn Vũ chỉ là một góc ngoài cùng của khối kiến thức này, ấy vậy mà hắn tốn hơn 1 tuần mới ngồi sao chép ra được, còn để học xong chỉ sợ phải cần không ít năm tháng mới xong. Nếu có cả khối lập phương hoàn chỉnh thì chỉ sợ sẽ chết già cũng không tìm hiểu xong.

Nhưng hắn không nản, ngược lại, hắn không quá tham lam, có bao nhiêu hấp thu bấy nhiêu đã, sau đấy từ nó áp dụng cho các lĩnh vực khoa học kỹ thuật mà mình có thể chạm tới, dần dần nâng cấp căn cứ, nâng cấp Thịnh Thế, rồi áp dụng cho quân sự nước nhà, cuối cùng, khi Việt Nam đứng vững gót chân, hắn mới tiếp tục cân nhắc sản xuất chút đồ phi quân sự áp dụng công nghệ này tung ra toàn cầu.

Các khối nhỏ khác nhau của khối lập phương chắc chắn có liên quan tới các công nghệ, các lĩnh vực khác nhau. Mảnh của Dương Tuấn Vũ liên quan tới năng lượng chủ chốt của người ngoài hành tinh. Tức là sẽ có thể có mảnh liên quan tới mảng vũ khí, mảng y học, mảng giáo dục, mảng phương tiện đi lại, mảng đồ dùng bình dân … Nếu đây là một khối ghi chép thông tin của cả nền văn mình của một hành tinh, một chủng loài thì nhất định sẽ phải có những thứ này.

Nếu bản thân Dương Tuấn Vũ không có kiến thức khoa học của thế kỷ sau, thì chỉ sợ hắn có khối lập phương, nhìn thấy những thứ này cũng chẳng biết nó là gì, phải dùng ra sao. 

Thật may, hắn có kiến thức cốt lõi liên quan tới lĩnh vực năng lượng, không chỉ thế, tri thức thế kỷ thứ 22 lại phản ánh đầy đủ các mặt khoa học công nghệ trong cuộc sống, vì thế, dù hiện tại không có cách mảnh còn lại, nhưng hắn vẫn có thể dùng kiến thức năng lượng này làm được rất nhiều thứ. 

Nên nhớ rằng, mọi thứ liên quan tới máy móc đều cần có năng lượng, nếu không có, thì chúng chỉ là những khối sắt vụn không hơn. Nghĩ vậy, hắn chẳng cần nghĩ cũng biết đám người kia, tên Black kia sau khi phát hiện góc rìa mình tiện tay cắt đi lại là trái tim của cả khối lập phương thì sẽ nghĩ ra sao?

Trừ khi hắn hiểu kiến thức lõi ở trung tâm rồi từ đó suy ngược lại, bằng không, đừng hi vọng có thể làm ra cơm cháo gì. Cứ thử tưởng tượng, con robot biến hình, cỗ máy chiến đấu siêu việt, nhưng không có nguồn cung cấp năng lượng cho nó hoạt động thì chỉ sợ đi được vài bước đã báo “pin yếu”, thì chắc sẽ là chuyện vô cùng hài hước.

Con người luôn mù quáng về việc nhiên liệu hóa thạch, hay còn gọi là nhiên liệu không tái tạo, là thứ năng lượng tốt nhất dùng cho máy móc, và mọi thứ đều cần nó. 

Người ta điên cuồng khoan nát các tầng đất đá, phá hủy kết cấu địa chất của hành tinh để tìm kiếm loại nhiên liệu này, nhưng Dương Tuấn Vũ biết, ở cuối thế kỷ này, khi nguồn năng lượng này cạn kiệt và năng lượng sạch bắt đầu có những phát minh đột phá thì người ta mới nhận thấy lịch sử loài người mấy thế kỷ qua đều là đám ấu trĩ. 

Thiết bị chuyển đổi, lưu trữ và sử dụng nguồn năng lượng sạch có khả năng đáp ứng công suất hoạt động vượt trội so với động cơ sử dụng năng lượng hóa thạch ra đời đã khiến cho thế giới xoay chuyển. Các nhà tài phiệt sở hữu trong tay cơ nghiệp dầu mỏ khí đốt hàng tỷ tỷ đô la đều sụp đổ, tan vỡ. 

Nói vậy để thấy được Dương Tuấn Vũ đang khoái chí cỡ nào. Nắm trong tay công nghệ năng lượng vượt bậc so với cả thế kỷ 22, như nắm trái tim của mọi thứ liên quan tới công nghệ, thông tin, máy móc, cảm giác này thật sự vô cùng sung sướng. Chính vì lẽ đó, cứ có thời gian rảnh là hắn lại ngồi trầm ngâm nghiên cứu kiến thức của mảnh lập phương này. 

Cứ tìm hiểu, liên hệ, rồi lại tự mình bác bỏ, trong cái đầu kia suốt bao nhiêu ngày đều không ngừng phá giới hạn kiến thức cũ, lập ra giới hạn kiến thức mới. Càng như vậy hắn càng khiếp sợ và khâm phục trình độ trí óc của loài sinh vật sống này. 

Theo như những gì hắn tìm hiểu được, bọn họ có thể dùng bất cứ vật nào để sinh ra năng lượng, chẳng qua năng lượng nhiều hay ít mà thôi, cái này phụ thuộc vào bản chất cấu tạo nguyên tử của các hạt vật chất, họ không cách nào tác động sâu hơn.

Chờ đợi tới cuối tuần đi cùng Hạ Minh Nguyệt không bằng tự tay làm vài thứ. Dương Tuấn Vũ không ngồi im được, hắn lập tức chui xuống căn hầm bên dưới ngôi biệt thự của mình và bắt đầu vừa làm, vừa áp dụng, vừa suy luận. Thứ đầu tiên hắn muốn sử dụng công nghệ mới để phục vụ căn cứ chính là Lightsaber – Thanh kiếm ánh sáng, áp dụng công nghệ Plasma.

Chương 562: Phần quan trọng nhất