Kéo xuống để đọc chương trước

Chương 106: Mộc sinh hỏa

Một trong tam lão của Thiên Nguyên tông tế ra một chiếc trống lớn, thân trống màu trắng đục, bên trên được vẽ đầy trận pháp và minh văn trận phức tạp, chỉ nhìn qua cũng có thể đoán được uy lực của chúng lớn đến thế nào. Mặt trống được làm từ da của Thực Hồn Thú, mỏng manh trong suốt, lờ mờ còn có thể thấy được từng dòng khí trắng đục đang xoáy tròn trong trống..

Linh hồn của một vạn binh sĩ như làn khói trắng bị trống lớn hút lấy.

Cả thần hồn vừa xuất khiếu của trưởng lão Viễn Dương cũng bị hút vào trong trống.

Giống như U Linh cổ cầm, thân trống được làm từ gỗ của U Linh chi thụ. Bình thường muốn thôi thúc những món pháp bảo này thì phải trả một cái giá rất cao, thường là sinh mạng của vạn người và oán hận của một vị thượng thần.

Lấy thần hồn của một tên thượng thần làm chủ đạo.

Mặt trống biến thành gương mặt vặn vẹo của Viễn Dương trưởng lão, hắn đang hét lên từng tiếng ai oán vô hạn, trong ánh mắt tràn đầy không cam và thù hận. Trống không người đánh lại vang như sấm.

Âm công chuyển thành tinh thần công kích, không phân biệt địch ta.

Đám cự thú của Ý Linh môn trở nên điên dại, chúng liên tục đâm đầu vào trận pháp và vách núi đá, thậm chí còn quay sang xâu xé lẫn nhau, nam tử trên lưng thú cũng phải tập trung tinh thần vừa muốn khống chế đám thú, vừa muốn ổn định thần hồn, không có thời gian đi quan tâm sáu người của Âm Ảnh Tông.

Trận pháp đã bị Huyết Sát công kích lung lay sắp đổ, chịu thêm một đòn âm công lập tức vỡ tan.

Biến cố xảy ra đột ngột khiến mọi người trở tay không kịp, ngay lúc đang thất thần thì Nhập Mộc chân nhân đã bị Huyết Sát đánh trúng. Máu trong người lão lập tức sôi sục tuôn trào ra từ những vết thương trên mình, nhanh chóng bị cuốn vào Huyết Sát.

Biết mình đã không xong, Nhập Mộc chân nhân không ngần ngại mà thi triển bí pháp Vô Biên Lạc Mộc. Gương mặt cháy nham nhở nghiến răng, khiến huyết dịch bị nắn nhỏ giọt, ứa ra.

Từng sợi máu trong tim của lão hóa thành dây gai sắc nhọn, đâm ra khỏi cơ thể rồi lao ra khỏi lồng ngực.

Một đám dây gai thép đẫm máu cắm trên đất chống đỡ cơ thể lão, đôi mắt không còn sức sống, làn da cháy khét đầy máu mủ lúc trước bây giờ đã khô ráo dán sát vào khung xương, bộ thi thể nhỏ đi một vòng.

Từng sợi dây gai như roi phá nát lốc xoáy máu rồi quấn lấy nam tử Ý Linh môn và đám cự thú chiến tranh. Gai nhọn chứa kịch độc mọc ngược vào trong da thịt, càng siết càng chặt khiến cả đám càng vùng vẫy thì càng đau đớn hơn.

Ngay lúc cơ thể của Nhập Mộc hóa thành một cái xác khô thì Hỏa Dung cũng lấy lại được thần trí. Lão điên cuồng phẫn nộ chạy tới ôm lấy Nhập Mộc.

Một ngọn lửa bốc cháy bên trong hai hốc mắt của Hỏa Dung khiến khuôn mặt luôn hiền từ trở thành giống như ác quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục. Bộ não của lão chẳng mấy chốc đã bị dị hỏa biến thành dung nham, hòa tan hộp sọ rồi đổ ra ngoài.

Bất Tận Thiên Hỏa.

Thi thể của Nhập Mộc bị hỏa Thiêu. Mộc sinh hỏa. Ngọn lửa đỏ như máu quỷ dị lan theo dây gai rồi dính vào nam nhân và cự thú chiến tranh của Ý Linh môn. Tiếng kêu thảm thiết lập tức dừng lại. Thi thể của Nhập Mộc, đám dây gai, cự thú và cả lão tổ của Ý Linh môn, tất cả đều bị đốt thành tro bụi.

Ở phía trên cao cuộc chiến tranh giành Thiên Âm chi hồn cũng xảy ra biến hoá.

Tiếng trống Thực Hồn của Thiên Nguyên tông vậy mà lại chấn nát được tinh thần lực của Vân Sầu. Lão hét thảm rơi xuống đất, nhưng tay vẫn gắt gao ôm chặt lấy cỗ quan tài màu đen.

Bào thai của Cổ Khôi Môn cũng khó giữ vững được liên hệ với đám khôi lỗi.

Ngay lúc đại trận khôi lỗi khựng lại thì một lưỡi kiếm mảnh như lá tre lướt qua khe hở giữa những khiên đỡ, cắt đứt sợi dây rốn mà bào thai đang ngậm chặt.

Cơ hội ngàn năm có một vậy mà Linh Kiếm tông lại chọn lựa bỏ qua Thiên Âm Chi Hồn mà tấn công bào thai của Cổ Khôi môn. Hẳn là vì thấy tình hình của Vân Sầu lão tổ đã không tốt, muốn lập tức giảm bớt một cường địch.

Bào thai cất tiếng khóc tựa như đứa trẻ vừa mới chào đời. Nó lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã biến thành một hài tử khoảng ba bốn tuổi.

Đứa trẻ định thần lại, lấy hai ngón tay cái cắm vào hai bên huyệt Thái Dương, lún vào sâu một lóng tay. Đám khôi lỗi vứt khiên chắn, hai tay cầm thương đồng loạt đâm về phía tiên thuyền của Linh Kiếm tông. Vô số thương ảnh phá nát đám tiên thuyền. Sau khi thương ảnh biến mất thì khuc vực đó chỉ còn lại cự kiếm to như tòa tháp đứng trơ trụi, một lão nhân cầm nhành trúc đứng trước cự kiếm, râu mép bạc phơ được cắt tỉa gọn gàng, ánh mắt sắc bén đang đánh giá hài tử ba tuổi phía đối diện.

Hài tử cười gằn, giọng the thé:

- Linh Diệp ngươi nổi tiếng lỗi lạc, quang minh chính đại vậy mà lại giở trò đánh lén hèn hạ đến vậy

Lão tổ Linh Diệp của Linh Kiếm tông vung nhành trúc chỉ về phía hài tử:

- Trừ ma vệ đạo há cần phải câu nệ tiểu tiết.

Lời nói cay nghiệt là thế nhưng trong mắt của hai người lài không hề có chiến ý. Bọn họ không muốn trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Cả hai không hẹn mà cùng liếc mắt về phía Thiên Nguyên tông, thế nhưng thần thức của họ vẫn luôn tra dò lão tổ của Thất Tâm môn, Vân Sầu.

Bên dưới đất, có đến bảy lão nhân đang vây quanh chiếc quan tài gỗ. Mắt nhắm nghiền, miệng liên tục đọc chú ngữ.

Đúng lúc này ở bên trong đại trận của Âm Ảnh Tông, Tịch Diệt đạo tổ cũng chịu không được nữa.Ngũ Hành Nhất Minh Trận bị mất hai trụ cột khiến lão bị phản phệ, trên người bị đóng một tầng băng mỏng, xương cốt cũng rạn vỡ. Tiếng trống lại càng làm thần hồn bấn loạn.

Hiện thực ảo ảnh của lão bị loại bỏ. Cỗ quan tài kia vậy mà lại biến thành một thân cây mục.

Chương 106: Mộc sinh hỏa