Kéo xuống để đọc chương trước

Chương 42: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Quý Nguyên suy nghĩ một chút viết chữ qua.

Quý Nguyên: Anh ấy thay đổi rất nhiều sao?

Ngày mồng một tháng năm bay: rất nhiều! Mấy ngày trước anh nghe đạo diễn và nhà sản xuất nói chuyện, hình như đều nói thầy Trì trầm ổn hơn rất nhiều, anh cũng cảm thấy đợt này tính tình của anh ấy rất tốt, giống như đợt này già đi rất nhiều.

Ngày mồng một tháng năm bay: ha ha ha ha, sống lại là do anh nói bừa, làm sao có thể có chuyện không khoa học như vậy được.

Với kinh nghiệm bản thân cái chuyện không khoa học này hiện tại lại khiến Quý Nguyên hết sức dao động, chuyện sống lại như vậy, chẳng lẽ còn có thể tổ chức thành đoàn thể sao? Chỉ là, Quý Nguyên lui một bước nghĩ, nếu thật sự Trì Lập An sống lại, vậy thì như thế nào? Về sau gặp lại nhau, mình còn muốn nói một câu xin lỗi với người ta, cuối cùng đời trước còn dính dáng đến Trì Lập An.

Thay vì nghĩ đến những thứ có hay không đều được này, còn không bằng học tập để kỳ thi cuối cho tốt.

Chuyện như vậy rất nhanh đã bị Quý Nguyên quá bận mà vứt qua một bên.

Bời vì tạo hình lúc trước của《 gió xuân say 》đã tung ra một cách rầm rộ trên internet, hôm nay lại có đội bên phía Trần Phàm Kiều đang giúp Quý Nguyên giảm nhiệt độ, cho đến khi Quý Nguyên tham gia xong kỳ thi cuối vào tổ quay phim, cũng duy trì độ chú ý không nhỏ.

Có câu nói, từ tiết kiệm mà vào xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ mà vào tằn tiện thì khó. Hiện tại Quý Nguyên đang ở trong trạng thái này, mặc dù nói hiện tại tiền bạc của tổ phim cũng đầy đủ, các loại phương diện cũng không keo kiệt, khách sạn và thức ăn hàng ngày ở đây đều trên tiêu chuẩn, nhưng vẫn không thể nào so sánh được với ở nhà, lại càng không nói bên trong tổ phim còn thiếu đồ chó đấy.

Tổ phim bắt đầu quay được khoảng một tháng, rốt cuộc Chu Diễn ở bên kia cũng tìm được thời gian rảnh, nói cho Quý Nguyên biết có thể hai ngày nữa sẽ bay tới đây thăm anh.

Vừa đúng lúc《 gió xuân say 》 quay tới cảnh đấu võ, mùa hè các diễn viên không chỉ phải mặc những bộ quần áo vừa dày vừa nặng còn phải đội tóc giả, còn phải treo ngược trên các loại thiết bị bay tới bay lui, ngoài mặt thì vân đam phong kinh, nhưng kỳ thật tình trạng này là chỉ cần động tay một cái là mồ hôi rơi như mưa vậy.

Quý Nguyên quay xong phần diễn buổi sáng, buổi trưa không có chuyện gì, mấy cảnh quay về sau của anh phải đợi sau khi nam nữ chính quay xong mới diễn. Thời tiết thật sự là nóng, phải chạy dưới cái ánh mặt trời bốn mươi độ, hít thở thôi cũng thấy buồn bực trong phổi, không cẩn thận sẽ bị cảm nắng.

Quý Nguyên trang điểm phải mất nửa ngày, thời gian trong khi chờ cũng không tiện tháo toàn bộ trang điểm trên mặt xuống, tốt xấu gì anh còn có một phòng nhỏ mát rượi để lúc nghỉ trưa có thể nằm trong đó một phen.

Hai ngày nay Vũ Dật Phi cũng vừa đến thành phố điện ảnh này để quay phim. Đời trước Quý Nguyên không có kết bạn với Vũ Dật Phi, đời này sau khi quen biết cảm thấy rất hợp khẩu vị (thích thú, ưa thích). Phải nói thật tính tình của Vũ Dật Phi không thích hợp để phát triển trong Làng Giải Trí, cũng may cho anh là có một người đại diện rất nổi danh trấn giữ người đại diện là dì của anh, bằng không con đường của anh cũng sẽ không thuận lợi như vậy được.

Ngày mồng một tháng năm bay: nóng chết mất, điều hòa trong phòng anh còn hỏng, trời muốn diệt anh mà.

Quý Nguyên: em cảm giác đầu muốn rớt rồi, đội tóc giả thật là bực bội, chẳng qua điều hòa ở chỗ này còn dùng tốt, chỗ anh có xa không, tới đây đi?

Ngày mồng một tháng năm bay: anh đến phòng Thầy Trì ở nhờ rồi. 【 hài lòng 】

Quý Nguyên: 【 vỗ tay 】

Quý Nguyên: không phải nói thấy người là đùi mềm sao?

Ngày mồng một tháng năm bay: đó là anh của trước kia, bây giờ anh đã trở lên lịch lãm kiên cường dũng cảm rồi.

Ngày mồng một tháng năm bay: buổi tối ra ngoài ăn lẩu không? Hai ngày nay trong miệng anh nhạt ra chim rồi (ta nghĩ cái câu nhạt ra chim này giống như câu nhạt mồm nhạt miệng vậy. Ta vẫn để nguyên raw, bạn nào biết có thể nói cho ta với!).

Ngày mồng một tháng năm bay: hơn nữa buổi tối trợ lý của anh không có ở đây, không ai quản anh cả【 hài lòng 】

Không chỉ trong miệng Vũ Dật Phi nhạt ra chim, mà thật ra trong miệng Quý Nguyên cũng nhạt ra chim. Mặc dù nói đồ ăn bên này cũng rất tốt, nhưng quả thật là không đúng với khẩu vị của Quý Nguyên.

Buổi tối công việc kết thúc cũng coi như sớm, Quý Nguyên tẩy trang rồi sắp xếp qua, mang theo Ngô Lượng đi cùng Vũ Dật Phi.

Ngô Lượng đưa người đến nơi, sau đó lập tức trở về gọi video cho bạn gái.

Hai người Quý Nguyên và Vũ Dật Phi cũng không trang điểm, lúc đi vào phòng cũng rất bình tĩnh, đặc biệt là Vũ Dật Phi, ttrong tiếng bàn luận xôn xao và liên tục quay đầu nhìn vào bên trong của mấy người qua đường, hoàn toàn đè nén kích động muốn khoác lên vai Quý Nguyên của mình, sắc mặt cao lãnh mà đi phía trước Quý Nguyên, một tay còn cắm ở trong túi quần.

Đến khi vào phòng, nhân viên phục vụ cũng tạm thời lui ra ngoài.

Vũ Dật Phi vội vàng đưa cái tay vẫn luôn cắm trong túi quần ra ngoài, ở trong không khí vẫy vẫy hai cái: "Nóng chết người rồi, có phải điều hòa ở đây cũng hỏng rồi không?"

Rồi sau đó lại ở trong không khí hít một hơi thật dài: "Thật là thơm!"

Quý Nguyên đối với hình tượng giống như tâm thần phân liệt này của anh có chút im lặng: "Làm sao mà cả ngày như đeo mặt nạ vậy?"

Vũ Dật Phi ngồi vào vị trí, nghe Quý Nguyên hỏi như vậy, có chút uất ức: "Anh cũng không muốn đâu, trên phương diện này dì anh yêu cầu rất nghiêm khắc, bây giờ fan của anh đều cảm thấy anh cao lãnh như tổng giám đốc, đúng là, "

Vũ Dật Phi sợ Quý Nguyên không biết cái loại người được thiết lập tràn ngập trong trái tim thiếu nữ này, dừng lại muốn giải thích cho anh một chút.

Quý Nguyên giơ tay lên ngăn cản anh ta, cũng thuận miệng nói: "Chính là mắt nhìn thẳng, một lòng một dạ, đối với người khác vĩnh viễn đều là lãnh khốc vô tình."

Vũ Dật Phi ngẩn người, rồi sau đó có chút ngượng ngùng hỏi Quý Nguyên: "Thì ra là em cũng đọc truyện tổng giám đốc sao?"

Quý Nguyên uống một ngụm trà, bình tĩnh nói: "Em đoán."

Trên thực tế Quý Nguyên đã xem qua không ít loại kịch bản này, chỉ là một cẩu vật nào đó không để cho anh diễn thôi.

"Oh." Vũ Dật Phi có hơi thất vọng mà rụt đầu trở lại, hết sức chuyên chú nhìn lên thực đơn.

Quý Nguyên cảm thấy Vũ Dật Phi này rất có ý tứ, mấu chốt là quá mềm yếu thôi, tính tình không lạnh không nóng, giống như nhân bánh của cái bánh bao nhỏ được làm từ bom Q vậy. Cùng chơi với anh ta, Quý Nguyên cảm thấy lực công kích của mình lại tràn đầy.

Nhân viên phục vụ một vào một ra, bên cạnh lồi lẩu đang sôi trào cũng chỉ còn lại hai người.

Gần đây Quý Nguyên khống chế thể trọng rất tốt, ăn một nồi lẩu như vậy cũng không thế nào mập ra được, chính là muốn chú ý không để nổi mụn.... Vũ Dật Phi cũng sợ lưu lại chứng cứ mình ăn vụng, vì vậy nồi uyên ương một bên là canh suông, một bên là hơi cay.

"Quý Viên Viên, anh nghe nói em có người yêu." Vũ Dật Phi gắp một miếng thịt cho vào.

Quý Nguyên kinh ngạc: "Anh nghe ai nói?"

Ngay cả trợ lý Ngô Lượng ở bên cạnh anh cũng 

Chương 42: Thiếu