Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

  • Mô Tả
    Nội Dung Truyện : Thượng Tiên Ngươi Thật HưBốn vạn năm sau thấy rõ hắn, vô liêm sỉA Sơ rống to: Có ai đá nam nhân này ra ngoài không? Đá ra ngoài ah!!!*** Khi A Sơ vừa mới tu thành tiên đã bị Mộ Khanh đưa ra khỏi Dao Trì.“Tiên tôn…” A Sơ lui lại, khẩn trương nhìn nam tử tuấn mỹ trước mắt, theo bản năng dùng tay che bộ ngực trần trụi trắng nõn của mình lại, hai má phiếm hồng. Đây là lần đầu tiên sau khi tu thành tiên, A Sơ có cảm giác như vậy, có chút kỳ diệu lại xấu hổ.Mộ Khanh nhìn chằm chằm A Sơ một hồi, ngón tay nhẹ nhàng phất qua ngũ quan của nàng, mái tóc ướt át của nàng “theo về Đông Lăng điện đi, sau này…ngươi gọi là A Sơ”A Sơ không hiểu, kinh ngạc há hốc mồm, chưa kịp lên tiếng đã thấy Mộ Khánh bắt đầu cởi quần áo, trong lòng căng thẳng, lui từng bước, cuối cùng là rơi vào Dao Trì. Nàng tuy mới hóa thành hình người nhưng vẫn ở trong Dao Trì nghe Thất tiên nữ đọc tình thi, cũng hiểu được nam nữ có khác. Mộ Khanh liền lao xuống Dao Trì vớt nàng lên, thân mình bị hắn ôm vào ngực làm A Sơ khẩn trương đến phát run nhưng vẫn không quên liếc trộm xương quai xanh để lộ của hắn do quần áo đã cởi xuống một nửa, liếm liếm môi nói “lần đầu gặp mặt, Tiên tôn..Tiên tôn quá sốt ruột”Mộ Khanh ngẩn người, đau đầu thở dài “A Sơ hiểu lầm”Nghe vậy, A Sơ nhếch miệng, bên hông chợt cảm thấy căng thẳng, lại bị hắn ôm lên khỏi Dao Trì. Lên bờ, Mộ Khanh dùng pháp thuật hong khô áo bào ẩm ướt trên người, tiếp tục cởi bỏ ngoại bào đã cởi được một nửa, sau đó phủ lên người A Sơ, thở phào nhẹ nhõm.Mộ Khanh mang A Sơ bước lên tường vân. Nàng từ trước giờ đều ở trong Dao Trì, không khỏi có chút sợ hãi, vì thế trốn trong lòng Mộ Khanh, nhìn những đám mây phiêu đãng cung quanh, lại nhìn Mộ Khanh. Hắn vỗ vỗ đầu nàng, không lên tiếng. A Sơ lại cúi đầu nhìn đám mây, nhịn không được đưa tay bắt lấy, cảm giác tay áo có chút ướt át. Đột nhiên mềm mại dưới chân trở nên cứng rắn, mây trắng chung quanh cũng dần tan biết, trước mắt nàng xuất hiện một tòa đại điện.
    Click để mở rộng...
    Nội Dung Truyện : Thượng Tiên Ngươi Thật HưBốn vạn năm sau thấy rõ hắn, vô liêm sỉA Sơ rống to: Có ai đá nam nhân này ra ngoài không? Đá ra ngoài ah!!!*** Khi A Sơ vừa mới tu thành tiên đã bị Mộ Khanh đưa ra khỏi Dao Trì.“Tiên tôn…” A Sơ lui lại, khẩn trương nhìn nam tử tuấn mỹ trước mắt, theo bản năng dùng tay che bộ ngực trần trụi trắng nõn của mình lại, hai má phiếm hồng. Đây là lần đầu tiên sau khi tu thành tiên, A Sơ có cảm giác như vậy, có chút kỳ diệu lại xấu hổ.Mộ Khanh nhìn chằm chằm A Sơ một hồi, ngón tay nhẹ nhàng phất qua ngũ quan của nàng, mái tóc ướt át của nàng “theo về Đông Lăng điện đi, sau này…ngươi gọi là A Sơ”A Sơ không hiểu, kinh ngạc há hốc mồm, chưa kịp lên tiếng đã thấy Mộ Khánh bắt đầu cởi quần áo, trong lòng căng thẳng, lui từng bước, cuối cùng là rơi vào Dao Trì. Nàng tuy mới hóa thành hình người nhưng vẫn ở trong Dao Trì nghe Thất tiên nữ đọc tình thi, cũng hiểu được nam nữ có khác. Mộ Khanh liền lao xuống Dao Trì vớt nàng lên, thân mình bị hắn ôm vào ngực làm A Sơ khẩn trương đến phát run nhưng vẫn không quên liếc trộm xương quai xanh để lộ của hắn do quần áo đã cởi xuống một nửa, liếm liếm môi nói “lần đầu gặp mặt, Tiên tôn..Tiên tôn quá sốt ruột”Mộ Khanh ngẩn người, đau đầu thở dài “A Sơ hiểu lầm”Nghe vậy, A Sơ nhếch miệng, bên hông chợt cảm thấy căng thẳng, lại bị hắn ôm lên khỏi Dao Trì. Lên bờ, Mộ Khanh dùng pháp thuật hong khô áo bào ẩm ướt trên người, tiếp tục cởi bỏ ngoại bào đã cởi được một nửa, sau đó phủ lên người A Sơ, thở phào nhẹ nhõm.Mộ Khanh mang A Sơ bước lên tường vân. Nàng từ trước giờ đều ở trong Dao Trì, không khỏi có chút sợ hãi, vì thế trốn trong lòng Mộ Khanh, nhìn những đám mây phiêu đãng cung quanh, lại nhìn Mộ Khanh. Hắn vỗ vỗ đầu nàng, không lên tiếng. A Sơ lại cúi đầu nhìn đám mây, nhịn không được đưa tay bắt lấy, cảm giác tay áo có chút ướt át. Đột nhiên mềm mại dưới chân trở nên cứng rắn, mây trắng chung quanh cũng dần tan biết, trước mắt nàng xuất hiện một tòa đại điện.

Danh Sách Chương:

  1. Chương 1: A Sơ
  2. Chương 2: Nam Tử Nhu Nhược
  3. Chương 3: Tự Kỷ
  4. Chương 4: Ai Khẩu Vị Nặng
  5. Chương 5: Sợ Ngây Người
  6. Chương 6: Lão Thái Giám
  7. Chương 7: Thanh Khâu Nữ Tử
  8. Chương 8: Hiểu Lầm
  9. Chương 9: Nấu Nước
  10. Chương 10: Chán Ghét Một Người
  11. Chương 11: Giúp Người Làm Niềm Vui
  12. Chương 12: Tịch Thu Sách Vở
  13. Chương 13: Vũ Thần Tiêu Cảnh Đằng
  14. Chương 14: Tập Tranh Ảnh Kỳ Quái
  15. Chương 15: Sự Huyền Bí Bên Trong
  16. Chương 17: Bữa Cơm Dã Ngoại
  17. Chương 18: Hi, Cẩu Của Ngươi
  18. Chương 19: Tiểu Hao Thiên
  19. Chương 20: Chim Nhỏ Của Mộ Khanh
  20. Chương 21: Tây Hải Tam Công Chúa
  21. Chương 22: Rất Xấu
  22. Chương 23: Đó Là Một Long Vương Thần Kỳ
  23. Chương 24: Nhân Duyên Sai
  24. Chương 25: Tình Nhân
  25. Chương 26: Hạ Lưu
  26. Chương 27: Lam Oanh
  27. Chương 28: Hai Nàng Giằng Co
  28. Chương 29: Điểu Dạng
  29. Chương 30: Lý Thiên Vương Miệng Rộng
  30. Chương 31: Tiên Mạo
  31. Chương 32: Tử Kinh Nhai Chuyện Xưa
  32. Chương 32: Tử Kinh Nhai Chuyện Xưa
  33. Chương 33: Chuyện Cũ Của Mộ Khanh
  34. Chương 34: Ám Giai
  35. Chương 34: Ám Giai
  36. Chương 35: Băng Quan Vạn Năm
  37. Chương 36: Thoát Khỏi Băng Tháp
  38. Chương 36: Thoát Khỏi Băng Tháp
  39. Chương 37: Đầu Lưỡi Có Vấn Đề
  40. Chương 38: Người Thần Bí
  41. Chương 38: Người Thần Bí
  42. Chương 39: Chân Thân
  43. Chương 40: Thanh Khâu Nhị Công Tử
  44. Chương 41: Phật Quả
  45. Chương 42: Cúc Hoa
  46. Chương 43: Tiên Thị
  47. Chương 43: Tiên Thị
  48. Chương 44: Bạc Tình Quả Nghĩa
  49. Chương 45: Uyên Ương Hí Thủy
  50. Chương 46: Sinh Đứa Nhỏ
  51. Chương 47: Dâu Tây
  52. Chương 48: Đại A Chiết Thích Đỏ Mặt
  53. Chương 49: Phi Lễ Chớ Nhìn
  54. Chương 50: Con Chó Này Thúi Quá
  55. Chương 51
  56. Chương 52: Tam Muội Chân Hỏa
  57. Chương 53: Bí Mật Của Hao Thiên Khuyển
  58. Chương 54: Hoặc Quân
  59. Chương 55: Cửu Cẩm
  60. Chương 56: Trầm Thê