Ta không hối hận

  • Mô Tả
    Thể loại: Đoản văn ngôn tình, ngược luyên tàn tâm
    Click để mở rộng...
    Thể loại: Đoản văn ngôn tình, ngược luyên tàn tâm

Ta không hối hận

Hắn một Đế Vương cao ngạo

Nàng một Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ

Không biết tại sao duyên trời định cho nàng gặp hắn, không những vậy còn là duyên nợ phu thê.Nghĩ lại lần đầu tiên gặp hắn, nàng chỉ là một nha hoàng trong một phủ đệ Vương gia. Lúc đó nàng đang ra chợ mua ít vải cho Vương Phi, đang lúc đi về thì nghe phía sau có tiếng hô ầm ỉ nàng quay lại xem đập vào mắt nàng là một con hắc mã đang lao về phía nàng chưa đợi nàng hoảng sợ thì thấy một khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng nhưng không thể xóa được vẽ cuốn hút lôi cuốn làm say mê." Tránh ra" Bổng nhiên nghe tiếng hét làm nàng giật mình, khi thấy hắc mã gần đụng trúng mình nàng hoảng sợ quá buông mấy cuộn vải ra tay ôm đầu hét lớn. Nhưng đợi mãi không thấy cảm giác đau nàng mở mắt ra thì thấy hắn đang ngồi trên ngựa nhìn mình. Nàng tức quá hóa giận mắng không để ý thân phận người ta là ai .

"Ngươi bị mù hay sao mà không thấy trên đường nhiều người như vậy mà cởi ngựa chạy nhanh như vậy hả?"

Phía sau hắn có một người tiếng lên phẫn nộ quát lại." câm miệng ngươi dám mắng H..."

" Được rồi" Không đợi người kia nói hết Hắn lại tiếng

" Ngươi không sao chứ?" Hắn tiến lên hỏi thăm nàng.

Thấy hắn hỏi mình, giọng nói trầm trầm nàng đỏ mặt trả lời" không, không có chuyện gì"

" Không có gì thì tốt rồi" Nói xong hắn lên ngựa đi.

Nghĩ tới đây miệng nàng không biết đã mỉm cười khi nào." Hoàng Hậui của trẫm nghỉ gì mà vui vậy?" Bổng bên cạnh vang lên giọng nam ấm áp, nàng giật mình" Thần Thiếp bái kiến hoàng thượng" Nàng hành lễ

" Hoàng hậu không cần đa lễ. Nói cho ta biết lúc nãy nàng nghĩ gì?" Hắn ngồi xuống đưa tay ôm nàng vào lòng.

Nàng ngượng ngùng " Ngươi buông, người ta thấy hết kìa"

" Thấy thì đã sao chứ, Trẫm là vua thích làm gì thì làm ai quản được Trẫm" Hắn cao ngạo nói

" Ân Ân Ân ngươi là Thiên Tử vua một nước ai dám làm gì ngươi" Nàng trêu ghẹo hắn.

"À đúng rồi, mấy hôm nữa sư giả của Quang Nguyệt đế quốc qua giao lưu với nước chúng ta. Đứng đầu là tiểu công chúa Hạ Nguyệt, nàng được Quốc Vương bên đó sủng ái phi thường. Nếu chúng ta không tiếp đón tử tế hoặc gây hiểu lầm sẽ dẫn đến chiến hoả 2 nước" Hắn một bên ôm nàng và nói.
" Ừm vậy do ai tiếp đãi" Nàng hỏi
" để cẩn trọng nên ta sẽ đích thân tiếp đãi".
" ừm" Nàng chỉ nhần nhạt ừ một tiếng
" sao vậy?" Thấy thái độ nàng hơi khác hắn hỏi
" Không sao" Lần này nàng lạnh nhạt trả lời.
" Nàng ghen?" Hắn thấy thái độ nàng như vậy liền biết.
" Ai thèm ghen" Nàng liếc hắn trả lời
" Vậy mà còn không ghen nữa sao?, nàng yêu ta quá nên quen phải không?"
" Tự luyến" nàng khinh bỉ hắn
Hắn không quan tâm tiếp tục cùng nàng đùa giởn.
***
Mấy hôm sau Người của Bạch Nguyệt quốc tơi, hoàng thượng và hoàng hậu đích thân ra đón. nàng thấy đứng đầu là một nữ tử phi thường xinh đẹp dung nhan không thua kém nàng.
" Gặp qua hoàng thượng và hoàng hậu" Hạ Nguyệt công chua thi lễ
" Công chúa miễn lễ. Công chúa đi đường xa mệt mỏi ta đã chuẫn bị phòng cho ngươi. Nếu công chúa cần gì thì hãy nói với ta. Buổi tối ta còn tổ chức bữa tiệc lớn tiếp đãi ngươi " Hắn nói.
" Tạ hoàng thượng" Công chúa nói xong lại đi theo một vị thái giám dẫn đường.
" Ngươi thấy nàng ta thế nào??" Nàng hỏi
" Thế nào là thế nào?" Hắn không hiểu nàng hỏi gì.
" Dừng giả bộ ta thấy ngươi nhín nàng ta không rời mắt" Giọng nàng có mùi vị chua.
" haha, Ta nhìn nàng ta không rời mắt hay nàng ta nhìn ta không rời mắt" Hắn cười nói
" ngươi còn nói nữa. Hừ"
" Được được, không chọc nàng nữa" hắn nén cười nói
" Hừ, ta về phòng" Nàng để lại một câu rồi bỏ đi.
****
Buổi tối hoàng cung mở tiệc sôi nổi. Các đại thần, quý phi..., đều tham gia. Đế Vương đã đến trước đang trong sảnh đợi công chúa.
" Công Chúa Hạ Nguyệt giá đáo" một giọng nói của một vị thái giám vang lên sau đó Hạ Nguyệt công chúa xuất hiện với bộ váy màu tím huyền bí lại tôn lên vẽ sinh đẹp của nàng.
" Hạ Nguyệt tham kiến bệ hạ"
" Công chúa không cần đa lễ, mời tư nhiên" Hắn nói
" Tạ bệ hạ"
" A" công chúa đứng lên đi về phía hắn nhưng lại vấp phải váy nên trượt chân ngã xuống. Hắn chân tay mau lẹ đở nàng ta, nàng ta lại thuận thế dán chặt mình vào hắn. Hắn tuy không cảm thấy gì nhưng Hoàng hậu đến vừa lúc thấy hết cảnh lúc nãy, vị thái giám thì bị lệnh cho không được hô.
Nàng bươc vào sảnh đường, đi tới đâu đều có quan lại các cung nữ phi tần đều hành lễ với nàng, nàng phất tay cho họ đứng lên.
" ai da công chúa sao không cẩn thận mà té nhã thế kia, để người ngoài họ chê cười tưởng công chúa muốn tiếp cận hoàng thượng" Nàng mỉm cười nói.
" a Tham kiến hoàng hậu" Hạ Nguyệt bị nói giật mình đứng dậy nói.
" Công chúa không cần đa lễ"
" tạ hoàng hậu, lúc nãy ta không cẩn thận té ngã, may có hoàng thượng đở giúp nếu không đã làm trò cười cho thiên hạ".
" a thì ra là vậy" Nàng khinh khỉnh đáp.
" Hoàng hậu đúng là tuyệt sắc giai nhân, xứng đáng với vị trí này" Hạ Nguyệt nói
" Hừ, không dám nhận" Nàng sao lại không biết ẩn ý ả ta chứ.
" Tiệc đã dọn xong mời hoàng thượng, hoàng hậu, công chúa thỉnh dùng" đúng lúc này có một vị thái giảm phá vở bầu không khí này.
" Được rồi, mời công chúa nhập tiệc" Hắn nói.
" tạ hoàng thượng"
" Hoàng hậu nàng cũng qua đi thôi" Hắn quay sang nàng nói.
Nàng nhẹ gật đầu đi theo hắn.
Buổi tiệc tổ chức tới khuya mọi người tâm tình hứng khởi đi về nhưng có một người không vui đó là nàng, nàng thấy trong buổi tiệc công chúa ả ta là ra cử chỉ thân mật với hoàng thượng trước mặt nàng, tuy mọi người nhìn vào chỉ nghĩ là công chúa nước bên đó phóng khoáng..., nhưng nàng biết ả ta đang cố ý khiêu khích nàng.
" Ảnh" Nàng gọi một tiếng, sau đó có một bóng người quỷ dị xuất hiện trước mặt nàng. Đây là ảnh vệ do hoàng thượng ban cho nàng.
" Hoàng hậu có gì phân phó?"
" Cử người đi theo dõi Hạ Nguyệt công chúa, có gì về báo với ta. Còn nữa ngươi và các huynh đệ tập trung bảo vệ hoàng thượng hết đi". Nàng lo lắng cho hắn, nàng biết Công chúa ả ta lấy thân phận sứ giả chỉ là nguỵ biện bên ngoài. Chắn chắc bên trong cần có âm mưu.
" Nhưng hoàng hậu" ảnh vệ do dự
" Ta không sao, ta có cách bảo vệ mình"
" Vâng"
***
Trong một cung điện xa hoa, hắn đang ngồi bên chiếc bàn đá ngẫm nghỉ. Hắn cũng biết có gì đó bất thường, hắn đang nghĩ cách đối phó.
***
Ngày hôm sau hắn bồi Hạ Nguyệt công chúa đi dạo kinh thành. Hạ Nguỵet công chúa vô ý mà hữu ý làm cho hắn quan tâm mình, Hắn biết ý đồ của nàng ta nên vẫn giữ khoảng cách.
Tối hôm đó Ảnh vệ cáo cáo những gì mình thấy ngày nay cho nàng, nàng cũng không quan tâm lắm nhưng tin tức cuối cùng làm cho nàng lo lắng đó là:
" Hoàng hậu theo thần điều tra Hạ Nguyệt công chúa mang theo bên mình đều là những người giỏi võ, thần còn nghe lén được ngày mai sẽ hành động ám át hoàng thượng và một số đại thần".
" Ân, Hoàng Thượng biết chưa?" Nàng lo lắng hỏi.
" Hoàng thượng đã biết rồi nhưng chưa đưa ra mệnh lệnh"
" ân ta biết rồi. Ta hỏi ngươi, ngươi có trung thành với hoàng thượng?" Nàng hỏi
" Thần xin thề tuyệt đối trung thành với hoàng thượng, vì hoàng thượng nguyện vào sinh ra tử" Ảnh vệ vội quỳ xuống thề thót.
" Được, vì mạng sống của hoàng thượng, không thể để âm mưu đó thành công, phải bóp nát nó từ trong trứng. Ta lập tức lệnh cho ngươi dẫn theo 100 ảnh vệ đêm nay hành thích công chúa giết cả những tên đi theo" Nàng hạ lệnh
" chuyện này..." Ảnh vệ do dự
" Sao? Hối hận? Không nở tay?" Nàng nhíu mày chấn vấn
" Thần không dám"
" Ngươi yên tâm, hoàng thượng hỏi cứ nói ta sai khiến"
" Vâng nương nương" Ảnh vệ nhận mệnh quay lưng rời khỏi
" Khoan" Nàng kêu lại
" Nương nương có gì sai bảo"
" Chuyện này khoan hãy nói với hoàng thượng"
" Vâng, thần hiểu" Ảnh vệ đi mất, nhưng nàng vẫn thấy không an tâm.
"Người đâu dẫn ta đi gặp hoàng thượng" Nàng hạ lệnh
" Vâng nương nương" đam nô tỳ đi vào đáp.
Một lát sau nàng vào phòng hắn, hắn thấy nàng thì hỏi:
" Nàng sao lại đến đây?"
" Ta đến không được sao?" Nàng hỏi lại
" Không phải, ý ta là khuya rồi sao nàng không nghỉ ngơi, có chuyện gì sáng mai nói."
" Không có gì chỉ là chút nhớ ngươi, đêm nay ta bồi ngươi."
" Hảo" hắn không cự tuyệt
•••
" rầm"
Sáng ngày hôm sau nàng nghe tiếng đạp bàn tỉnh dậy, còn kèm theo tiếng quát.
" Chuyện này là sao?" Hắn quát
" Bẩm hoàng thượng, sáng hôm nay truyền ra tin tức Hạ Nhuyệt công chúa cùng những người đi theo đã chết" Thái giám truyền tun eun sợ nói
" Ngươi xác nhận?" Hắn trầ giọng hỏi
" Bẩm hoàng thượng thần cho người điều tra rồi, hiện tại đang khám nghiệm tử thi đó, nhưng chưa điều tra được ai giết"
" Truyền ảnh vệ vào đây" Hắn kìm chế tức giận nói.
" Vâng"
Lát sau ảnh vệ xuất hiện quỳ trước mặt hắn.
" Thần tham kiến hoàng thượng"
" Nói đi, chuyện tối quá là sao? Có phải các ngươi làm?"
" Chuyện... Chuyện đó" Ảnh vệ do dự
" Là ta sai hắn làm" Nàng từ trong phòng đi ra. Nghe nói việc đã hoàng thành nàng cũng thoáng yên tâm
" Tại sao? Tại sao lại làm vậy?" Hắn nghe là nàng làm thì muốn không kìm chế nổi nữa.
" ta là vì ngươi" nàng nói
" Vì ta ư, vì ta mà nàng giết sứ giả? Vài ngày nửa bên kia biết tin ta biết giải thích sao?" Nghe đến đây hắn không nhịn đuoc nữa.
" Vậy chàng định làm sao? Đáng ra tối hôm nay chúng sẽ hành thích chàng, ta chỉ tiên phát chế nhân, giết sớm hay muộn cũng là giết thôi" Nàng không kiên nhẫn nói
" Vậy thì cũng đừng giết nàng ta chứ?"
" ả ta quỷ kế đa đoan, ta phải diệt cỏ diệt tận gốc"
" Nàng thì biết cái gì, giết nàng ấy hai nước sẽ dẫn đến chiến hoả. Nước ta quân lực đều kém nước họ, hôm nay ta đứng chỗ này ai biết ngày mai bị đuổi giết không có nhà về?" Hắn quát nàng
Nàng từ đó đến giờ chưa bị hắn quán lần đầu, cảm thấy uất ức, nhưng nàng vẫn kiên định nói.
" Vì ngươi ta sẽ bất chấp tất cả. Ta tự làm tự chịu" Nói xong nàng quay người rời đi, để lại hắn...
Mấy ngày sau nước bên kia dẫn đến một bức thư, bên trong thư là đòi công đạo cộng với lời uy hiếp nếu không giao ra hung thủ Quang Nguyệt quốc sẽ phát khởi chiến tranh.
Hắn xem xong bức thư thì vò nát, hắn bây giờ rất rất ghét nàng, hận nàng làm cho hắn mất nước.
" Người đâu truyền thánh chỉ của trẩm...,"
***
Nàng đang ngồi trong phòng của mình thi nghe tiếng bước chân gấp gáp sau đó lại có tiếng hô
" Thánh chỉ đến hoàng hậu tiếp chỉ"
" Thần thiếp tiếp chỉ" nàng bất ngờ nói
" Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. hoàng hậu phạm trọng tội tự ý quyết định thay trẩm ảnh hương đến an nguy của nước. Nay đưa vào lãnh cung phế bỏ tước vị, khâm thử.
Nàng đã chuẩn bị tâm lý cả, nhưng không ngờ hắn tuyệt tình như vậy. Nàng lãnh chỉ đứng dậy đi vào phòng, tháo hết trang sức chỉ mặt một kiện sam y màu trắng mỏng. Ra khỏi phòng làn gió nhẹ thỏi qua khiến nàng phải dừng lại một chút hai tay ôm người cho đở lạnh.
Đi đến lãnh cung thái giám đọc thánh chỉ nói với nàng:
" Hoàng hậu đừng lo lắng, cố đợi vài ngày hoàng thượng hết giận sẽ đưa người ra"
Nàng chỉ gật đầu rồi bước vào lãnh cung để lại mọi người đứng đó.
Lãnh cung vào trong không phải muốn ăn cơm là ăn mà phải tự mình tìm kiếm trong khu rừng phía sau, gạo thì được ban cho một ít cùng với dụng cụ nấu ăn. Nàng sống trong đó bữa được bữa no, cơ thể sớm gầy đi, hôm nay là ngày thứ 10, nàng nằm trên giường nhăn mi lại, lâu lâu còn phát ra vài tiếng ho khan.
Lại mấy ngày trôi qua, nàng ngồi bên chiếc cửa sổ bổng nghe tiếng bước chân phía sau nàng quay lại thấy hắn, hơi sửng sốt rất nhanh lấy lại tinh thần:
" Bên kia đòi giao hung thủ, nếu không sẽ phát động chiến tranh" Hắn nói
" vậy???"
" Đất nước chúng ta không thể chịu được chiến hoả, ta không cong cách nào khác"
" Ta hiểu rồi" mặt nàng nhìn không ra biểu cảm nhưng tay nàng đã sớm siết chặt
" Hiểu rồi thì tốt" Hắn bỏ lại một câu rồi quay người rời đi.
hắn đi rồi, một dòng lệ chảy xuống mặt nàng, một dòng lại một dòng.
" Khụ khụ, khụ khụ" Bổng nhiên nàng bịt miệng ho, cơn ho này kéo dài hơn những cơn trước nàng mở lòng bàn tay ra xem, vẫn như thuơng lệ, vài giọt huyết nằm trên đó.
Hôm sau nàng được đưa đi qua nước bên kia, hắn đứng nhìn chiếc xe từ từ nhỏ dần rồi biến mất, tâm trạng của hắn không biết diễn tả như thế nào.
" Vì ngươi ta sẽ làm tất cả, ta tự làm ta tự chịu"

" Vì ngươi ta sẽ làm tất cả, ta tự làm ta tự chịu"

" Vì ngươi ta sẽ làm tất cả, ta tự làm ta tự chịu"
Câu nói của nàng văng vẳng bên tai hắn.
***
Đến Quang Nguyệt Quốc, nàng được dẫn vào địa lao, không khí trong này ẩm ước lạnh hơn cả lãnh cung làm nàng ho sặc sụa.
Một lát sau một người vận hoàng bào đi tới nhìn nàng
" Là ngươi?" Hắn không dám chắc hỏi
" Thì ra ngươi là một đế vương a" Nàng cũng nhận ra hắn, chỉ là mấy năm trước nàng cứu hắn một mạng.
" Ngươi tại sao giết hoàng muội của ta?"
" Tại vì nàng ta muốn giết hắn, ta đành ra tay trước"
" Ngươi tại sao phải vì hắn, hắn vì đất nước mà giao ngươi ra"
" Biết sao được, tình yêu làm con nguoi ta mù quáng" nàng mỉm cười nói
" Ngươi đừng tưởng cứu ta một mạng thì ta sẽ không giết ngươi"
" Ta cứu người không cần đáp trả, ta giết người thì đền mạng, dù ngươi không giết ta, ta cũng sớm chết thôi. Chết sớm chết muộn cũng là chết, chi bằng sớm kết thúc." nói xong nàng lấy ra một viên đan dược uống vào trước khi chết còn nói một câu:
" Ngươi nên giử lời hứa của ngươi, còn nữa chuyển lời của ta tới hắn nói là ta tuyệt không hối hận những gì mình đã làm". Nói xong nàng ngã xuống
***
Mấy ngày sau tin tức nàng chết và câu nói của nàng truyền đến hắn, ly trong tay hắn bị bóp nát.
" Ta không hối hận những gì ta đã làm"
" Vì ngươi ta bất chấp mọi thứ"
Những câu nói của nàng lại văng vẳng bên tai hắn. Cuối cùng một dòng lệ chảy xuống từ đôi mắt hắn: kèm với một câu:
" Tại sao?"
***
Tình yêu làm con người mù quáng?
Dục vọng, chức quyền làm con người càng vô tâm?

hết
Đang tải...