Ngược

  • Mô Tả
    Click để mở rộng...

Ngược

Mẹ cô bị hãm hiếp, người đàn ông mẹ yêu bỏ đi.

Cô ra đời mang lại cho mẹ nhiều sỉ nhục, trở thành nơi để bà phát tiết tức giận.

Năm cô 2 tuổi, người đàn ông đó trở lại với mẹ, em cô ra đời.

Khác với cô, em được chào đón, nhận hết mọi yêu thương.

Mọi thứ tốt nhất, mẹ nói "nhường cho em"

Tuổi 17, cô thích học trưởng của mình. Anh. ôn nhu, hiền lành, và anh yêu cô.

Em gái khi đó mới 14 tuổi, quấn lấy anh không rời. Nó nói.

"Em thích Tử Nghiên ca ca, lớn lên em muốn gả cho anh ấy"

Cô cứ thế âm thầm rút lui, tự gặm nhấm nỗi đau.

Anh không hiểu, tổn thương rời đi, xa cô, vứt bỏ tình yêu này.

Em cô 15 tuổi, cô 18. Ba mẹ mua xe hơi, em hí hửng lái thử, kết quả gây tai nạn, một xác hai mạng, người phụ nữ đó đang mang thai.

Cảnh sát ập đến, mẹ nói

"Giai Tuệ, hãy cứu em, hãy nhận con là người lái xe, Giai Nghi còn nhỏ, mẹ xin con"

Cô vào tù. Tình thân rạn vỡ, số phận của cô theo nước mắt rơi xuống tan tác.

Xem như cô đền đáp công sinh dưỡng của mẹ.

Một tuần sau, có người bảo lãnh cô vô tội, là một người đàn ông trẻ tuổi. Nghe nói anh là doanh nhân thành đạt, tổng giám đốc công ty X.

Ngày cô đứng trước mặt anh nói cảm ơn, anh đáp lại cô bằng ánh mắt căm thù cực điểm.

Anh nắm cằm cô, bóp chặt như muốn vỡ ra.

"Ngồi tù đối với cô, rất nhẹ nhàng. Cô phải sống không bằng chết, trả giá nỗi đau đã gây ra cho mẹ con cô ấy"

Cô run rẩy, sợ hãi cuộn chặt tay.

Cô gái ấy, vị hôn thê của anh. Họ lẽ ra đã có một đám cưới. Tất cả kết thúc sau vụ tai nạn kia

Cô lê từng bước về nhà, mọi thứ tan hoang. Nhà cô bị đập phá.

"Giai Tuệ, hãy cứu mẹ, cứu cả nhà ta"

Mẹ cô nhào đến, khóc thương tâm, là anh ta làm.
__________________

Cô đến. Anh dường như biết trước cô sẽ xuất hiện. Anh dập điếu thuốc lá đang hút dở, đạp vào đầu gối, cô khuỵu xuống.

"Trước mặt tôi đừng bao giờ ngẩng cao đầu, thân phận của cô ở nhà này là kẻ giúp việc thấp hèn nhất. Cô chỉ có thể cúi đầu"

Anh lạnh lùng tàn nhẫn, trong mắt toàn hận ý.

Từ hôm đó, cô chật vật sống. Trở thành osin kiêm tình nhân.

Lần đầu, anh đè cô dưới thân, cô chống cự.
Vẫn biết những gì nợ anh, trả hết đời không nổi. Nhưng cô không muốn dùng cách này.

"Tại sao?"

Cô quật cường, mắt ậc nước.

"Tại sao ư? Thân thể thấp hèn của cô, tôi không hứng thú. Có điều, hành hạ một mình cô tôi không thoả mãn, cô phải mang thai, sinh đứa bé ra, tôi muốn tự tay bóp chết nó"

Ang nghiến răng, bóp cổ cô. Tàn nhẫn rót mấy lời chết chóc độc địa. Mặt cô trắng bệch.

Trên giường, cô không có năng lực phản kháng anh. Đau đớn cả thể xác tinh thần, cô chỉ biết cắn răng rơi nước mắt.

"Cô cũng biết đau ư? Có đau bằng nỗi đau cô gây ra cho tôi không?"

Anh nhìn cô mỉa mai, chán ghét thứ nước mắt anh cho là giả tạo.

"Nghe cho rõ đây, đừng bao giờ khóc trước mặt tôi"

Anh rời cô không vấn vương. Vào nhà tắm gột rửa sạch thân thể, coi việc chạm vào cô
là bẩn thỉu. Anh thậm chí không để tâm rằng, anh là người đầu tiên vấy bẩn cô.

Cô nằm trên giường vô lực. Trái tim trống rỗng hoang tàn. Tuổi thanh xuân của cô, ước mơ, cuộc sống, tất cả tan nát trong một đêm kia.

Những ngày sau vẫn thế. Giữa hai kẻ làm tình với nhau, không có ân ái yêu thương, chỉ có hận thù, khuất nhục, cam chịu.

Đối với cô, anh thô bạo không thương tiếc, mặc cô van xin, cầu khẩn, chỉ khiến anh càng tức giận.

Cô uất ức, nhục nhã, nhưng lại không thể minh oan cho bản thân. Gia đình đó, mẹ cô, em cô, họ là máu mủ tình thân.

"Tôi phải làm gì, anh mới có thể tha thứ cho tôi?"

Cô nằm bẹp trên giường, ánh mắt vô hồn, chiếc chăn mỏng manh không đủ che đi dấu vết hoan ái mà anh để lại trên người, nó như nhắc cô vì sự sỉ nhục hèn mọn anh ban tặng.

"Việc cô cần làm là ở yên trong nhà này để tôi hành hạ, tôi muốn cô nếm mùi mất đi tất cả"

Anh châm một điếu thuốc, dựa lưng vào ghế.
Hình ảnh của anh qua làn khói kia trông cô tịch, đơn độc bao nhiêu.

Cô nực cười, cô còn có thể thương cảm anh ta sao? Lẽ nào cô thống khổ, nên mọi thứ trong mắt cô đều là bi thương.
_________________

"Tha cho tôi"

Một lần nữa cô cầu xin anh. Cô biết anh muốn gì, nhưng sự trả thù tàn ác của anh cô không thể chấp nhận, cô không thể sinh đứa bé để anh bóp chết con cô.

"Tha? Ai cũng có tư cách cầu xin tôi tha thứ, ngoại trừ cô. Nên an phận, không thì đừng trách tôi"

Anh bỏ đi, cô lén lấy thuốc tránh thai cất giấu bỏ ra uống. Vài ngày sau đó anh bắt được.

Chat! Anh tát cô

"Khốn kiếp, cô dám!"

Anh gầm lên. Lôi cô vào nhà tắm, xả đầy bồn nước nhúng đầu cô vào đó. Cô ngạt nước ói cả thuốc, anh vứt cô xuống nền nhà tắm, lạnh lùng đạp cửa quay đi. Cô bất lực, nằm khóc đến tim nguội lạnh.

Anh sai những người giúp việc khác giám sát cô. Ngoài anh ra, họ cũng thay nhau bắt nạt cô. Cô luôn ăn cơm sau cùng, chỉ có cơm trắng và rau. Thức ăn thừa họ đã chăn chó. Cô trong nhà này, so với con chó còn thua.

Đối với họ, cô là kẻ đâm chết nữ chủ nhân nhà này, vọng tưởng trèo lên giường anh thay thế bà chủ.
______________________

Cô dọn nhà, làm rơi vỡ con lợn sứ nhỏ màu hồng. Anh đẩy cô ngã sõng soài, tay bị cứa vài vết chảy máu. Còn chưa cảm nhận được cái đau, đã bị anh nhấc cổ áo lôi dậy.

"Ai cho cô động vào đồ của cô ấy? Ai cho cô làm vỡ nó, ai?"

Anh gào lên. Ánh mắt như muốn giết người.

"Tôi..tôi không cố ý..tôi xin lỗi"

Cô sợ hãi, lắp bắp nói.

"Không cố ý, vậy cái gì đây?"

Anh gằn giọng, chỉ tay vào đống mảnh vỡ.

Cô e sợ, cúi xuống nhặt, chưa kịp chạm tay lại bị anh xô ngã lần nữa

"Đừng vấy bẩn đồ của cô ấy"

Anh mngồi xuống gom từng mảnh vỡ, nhẹ nhàng như thể chúng là người sống, còn cô mới là vật chết.

Nhìn anh tỉ mỉ mỉ nhặt nhạnh, động tác nâng niu trân trọng. Tim cô nhói buốt, dấy lên cảm giác xúc động không tên. Sự rung động trong tích tắc đó át hết hận thù bấy lâu giữa cô và anh.

Người con gái ấy của anh thật hạnh phúc. Cho dù đã chết thì sao? Nếu có thể một người vì cô mà yêu đến như vậy, có chết cô cũng cam lòng.

Ý nghĩ vụt qua, cô cười tự giễu. Trên đời này có người vì cô mà đau sao. Người thân còn có thể đẩy cô lên đầu sóng.

Hôm sau, con lợn sứ đã được đặt lại chỗ cũ, hẳn là anh đã thức cả đêm dùng keo gắn lại. Vết nứt không che được hết cũng không hề xấu đi chút nào, giống như tình yêu của anh và cô gái đó, dù chia lìa vẫn còn nguyên vẹn, sâu sắc đến như vậy.

Con lợn màu hồng trong mắt cô bỗng trở nên đẹp đẽ lạ thường, cũng khiến cô chói mắt, lòng đầy chua chát.
_______________________

Chiếc tủ lạnh trong nhà bếp, trước đây chỉ đựng riêng đồ ăn vặt của cô ấy. Anh không cho phép cô chạm vào

Cô sơ ý làm chập điện. Chiếc tủ lạnh theo đó mà hỏng.

"Cô cố ý, có đúng không?"

Anh gầm lên. Tức giận ngùn ngụt. Những vật kỉ niệm giữa anh và cô ấy, anh trân trọng bao nhiêu thì lại càng ghét cô chạm vào bấy nhiêu.

"Tôi không có, tôi xin lỗi"

Cô lắc đầu, cố gắng thanh minh.

"Không có sao?"

Anh rít lên, lôi cô vào nhà tắm. Hôm đó anh bắt cô ngâm nước lạnh mấy tiếng. Cô sốt, nằm bẹp trên giường, không ai hỏi han, cơm nước, thuốc thang.

Anh say rượu, vào phòng đè lên người cô phát tiết, miệng liên tục gọi tên cô ấy.

"Lam nhi, anh nhớ em, anh yêu em"

Cô vô lực, mặc anh giày vò, nước mắt không ngừng chảy. Trái tim đau buốt cực hạn.

Buổi sáng rời giường. Anh ném cái nhìn khinh bỉ về phía cô.

"Loại đàn bà ghê tởm, mới có hai ngày, cô đã không nhịn được mà bò lên giường của tôi sao?"

Cô im lặng, không đáp lại. Cúi đầu che giấu đau đớn lan toả. Đối với anh, hành động của cô như bất mãn, chống đối.

Nghĩ đến đó, lòng anh lại dấy lên nỗi giận khôn tên. Nắm cằm ép cô ngẩng đầu đối diện.

"Cô dám không cam lòng, chống đối lại tôi"

"Tôi không có"

Cô cam chịu đáp.

Sự ngoan ngoãn miễn cưỡng của cô không che giấu được gượng ép và đau lòng, khiến
tim anh bỗng nhói, không kìm nén được cảm giác xa lạ xen vào. Anh trấn áp bản thân, cố
gạt bỏ.

"Biết điều thì nên nhớ rõ thân phận mình, đừng quên cô ở đây để trả nợ những gì mà cô đã gây ra"

Anh lạnh lùng, nói xong rời đi.
_____________________

Anh đi công tác, cô trốn về thăm nhà. Nhìn thấy mẹ, thấy em, cô muốn nhào vào lòng họ, để nước mắt rửa đi hết đau khổ.

Chân cô còn chưa kịp bước, họ đã chạy lại
phía cô.

"Giai Tuệ, hắn đã làm công ty ba con phá sản rồi, con hãy xin hắn, hãy giúp mẹ, giúp gia đình ta"

Mẹ cô khóc, ánh mắt van nơn.

"Chị, bạn bè quay lưng lại với em hết rồi, lũ khốn đó bây giờ coi em là con vô sản"

Giai Nghi lắc tay cô, vẻ mặt năn nỉ. Ánh mắt có chút cay cú, không cam lòng.

Trước đây, mỗi tháng mẹ và dượng cho em tiền tiêu còn gấp hai, gấp ba tiền ăn của gia đình. Giai Nghi chỉ sài hàng hiệu, chơi với đám con nhà giàu.

Chân cô chôn tại chỗ, trái tim ê ẩm, cô gạt bỏ suy nghĩ sẽ nhào vào họ mà khóc. Cô trong nhà này, bây giờ là công cụ trả nợ. Cô xoay người, lặng lẽ đi.

"Cô đi đâu về?"

Anh ngồi giữa phòng khách, vẻ mặt lạnh lùng
chân cô run lên.

"Tôi..về thăm nhà"

"Nhà?"

Anh cười đầy khinh miệt. Tiến lại áp sát cô vào cánh cửa.

"Cô còn có nhà sao?

Cô ngắc ngứ, không đáp nổi. Đúng vậy, cô còn có nhà sao?

"Bước chân vào nhà này, cô chính là con nợ của tôi. Mạng của cô, sống hay chết do tôi quyết định, đừng bao giờ tự ý rời khỏi đây mà không có sự cho phép của tôi"

Anh gằn từng câu, muốn cô lĩnh hội rõ ràng.
Ở khoảng cách gần như vậy, anh có thể thấy rõ từng biểu cảm chân thật trên gương mặt xinh đẹp của cô.

Ánh mắt sợ hãi, cam chịu và luôn trốn tránh như con thỏ khiến anh phút chốc mềm lòng. Cảm giác này khiến anh sửng sốt. Anh điên rồi, anh lại đi thương hại kẻ thù của mình.

Không được, cô chính là kẻ đâm chết Tuệ Lam và hại chết con của anh. Anh phải khiến cô đau khổ, không được phép thương hại. Trong đầu anh dấy lên hồi chuông, tự cảnh báo mình.

Nghe anh nói, cô sững sờ.

"Họ là người thân của tôi, anh không có quyền ép tôi không được gặp họ"

"Hahaha ! Quyền? Để tôi cho cô biết, quyền lợi của cô trong nhà này là như thế nào"

Anh kéo cô vào phòng, ném lên giường lăng nhục. Cơ thể cô vết mới chồng lên vết cũ, dấu vết của hoan ái.

Cô in lặng, nằm như khúc gỗ. Anh không quan tâm, chỉ thoả mãn đòi hỏi của mình.

Xong việc, anh thản nhiên rời cô, không quên buông lời sỉ vả.

"Cô đã biết rõ thân phận của mình chưa? Quyền lợi của cô chính là như vậy"

Cô ngước ánh mắt trong suốt nhìn anh, sự tinh khiết, sạch sẽ trong mắt cô như lưỡi dao lướt qua tim anh cứa một nhát. Như tố cáo anh về hành vi bạo lực vừa rồi.

Anh nực cười, từ khi nào cảm xúc của anh lại bị ảnh hưởng chỉ bằng một ánh mắt. Là anh đang trắc ẩn, hay ánh mắt cô quá gạt người.

Anh lao vào nhà tắm. Xả nước, cố gắng xoá đi hình ảnh đôi mắt trong suốt đẫm lệ của cô. Nhưng không làm sao gạt bỏ.

Anh không hiểu nổi bản thân. Rõ ràng là hận, là chán ghét, vậy mà trên giường lại đòi hỏi cô không ngừng nghỉ, cơ thể cô khiến anh điên cuồng, mê luyến.

Thâm tâm, anh luôn cố gắng bao biện việc mình đang làm là trả thù. Như vậy, khiến anh bớt đi cảm giác tội lỗi với Tuệ Lam và con của họ.

Nhưng làm cô đau đớn, lòng anh lại không có cảm giác hả hê của kẻ thành công. Vì sao?

Anh vào phòng, ôm di ảnh của Tuệ Lam.

"Lam nhi, xin lỗi em, thật xin lỗi"

Cô bên ngoài, thấy anh như vậy, lần nữa hận thù trong lòng cô lại nghiễm nhiên bị hình ảnh anh xoá bỏ không còn vết dấu.

Hoá ra, anh rất cô đơn. Ác ma cũng rơi lệ, nhưng là rơi cho người họ yêu.

Hoá ra, giữa kẻ thù với nhau cũng có thể đồng cảm. Anh đã đâm trúng nơi mềm mại nhất sâu trong lòng cô rồi.
__________________

"Giai Nghi! Sao em lại ở đây"

Anh về sớm, dẫn theo em gái cô, bát canh trên tay cô rơi xuống. Anh định làm gì với em gái cô vậy.

Giai Nghi thấy cô, sững sờ. Trắng trợn gạt bỏ mối quan hệ.

"Chị..chị nhận nhầm người rồi"

Cô chết trân, nhìn em gái chưa đủ 16 tuổi mặc bộ đồ hở hang như người phụ nữ trưởng thành. Em cô từ khi nào trở nên như vậy.

Anh lướt qua cô, ôm eo Giai Nghi.

"Về phòng thôi"

Nhìn nét hả hê, thoã mãn nơi đáy mắt anh. Cô hiểu biết anh cố ý, anh muốn huỷ hoại em cô, gia đình cô. Anh tìm mọi cách giày vò cô.

"Không được theo anh ta, anh định làm gì nó"

Cô giữ họ lại. Anh không kiên nhẫn, gạt cô ra.

"Buông tay ra"

Cô cố chấp, ánh mắt quật cường.

Chat!

"Chị điếc sao, tôi nói không quen chị"

Người tát cô lại là em cô. Cô sững sờ, đưa tay bưng mặt. Anh thoáng sửng sốt, nhưng rồi rất nhanh ổn định tâm trạng, khôi phục bộ dạng lạnh nhạt vô can của mình, giống như kẻ đứng xem cuộc vui.
____________________

Trong phòng, anh dứt cà vạt ném lên giường, nhìn cô ta, lạnh giọng.

"Diễn cho tốt vai diễn của mình"

Giai Nghi xụ mặt làm bộ nhu nhược. Anh bỗng nhiên tìm tới cô, muốn cô đến sống trong nhà anh, làm người phụ nữ trên danh
nghĩa.

Cô rất vui sướng nhận lời. Người đàn ông hoàng kim như anh, người khác muốn còn chẳng được. Cô hà cớ gì từ chối, quan tâm lý do để làm gì.

Cô không biết sự tham lam ngu dốt của mình, hại người khác phải chịu đau khổ.
________________

"Anh đã làm gì em gái tôi"

Giai Tuệ tóm cổ áo anh. Lúc này, không biết cô lấy đâu ra sức lực và can đảm lớn như vậy. Anh cậy tay cô ra, đưa tay phủi cổ áo. Vẻ mặt khinh khỉnh.

"Phụ nữ nhà cô toàn loại mạt hạng, cô không mù, cũng phải thấy là em gái cô chủ động quấn lấy tôi"

Nghe vậy, cô thực muốn xé nát bộ mặt giả tạo của anh.

"Tại sao làm như vậy? Tại sao?"

Bốp!

Anh vung tay cho cô một cái tát.

"Cô không có tư cách tra hỏi tôi. Nghe đây, nếu môt ngày cô còn có ý định rời khỏi đây, tất cả những gì cô chịu đựng tôi sẽ chuyển hết lên người cô ta"

Cô lắc đầu, không thể chấp nhận. Tóm lấy anh van xin.

"Buông tha nó, tôi sẽ làm những gì anh muốn"

"Đừng cầu xin tôi, cô có làm gì, cũng là đnag trả nợ tội lỗi cô gây ra thôi"

Anh lạnh lùng bỏ đi, cô ngồi thụp xuống nền nhà, bàng hoàng, thất vọng.
___________________

"Giai Nghi, hãy tránh xa anh ta ra"

Cô tìm đến em gái.

"Tại sao? Chị ghen tị, đố kị với em phải không?"

Giai Nghi gào lên, ánh mắt chán ghét, hậm hực. Trước mặt anh, Giai Tuệ dám nhận cô là em gái, cô cảm thấy bị mất mặt.

"Giai Nghi, nghe chị, anh ta không tốt như em nghĩ đâu, vợ con anh ta chính là nạn nhân trong vụ tai nạn đó, anh ta chỉ đang trả thù chúng ta thôi. Em hiểu không?"

Cô đã không kiên nhẫn, lớn giọng khuyên răn, gần như van nơn Giai Nghi. Cuộc sống này chính là địa ngục, cô không muốn em gái sẽ rơi vào đó giống như cô.

"Như thế thì sao? Chẳng phải chị là thủ phạm đâm chết họ sao? Đâu phải em"

Giai Nghi nhún vai, thản nhiên nói. Cô không thể tin, lắc đầu, nước mắt rơi xuống.

"Giai Nghi, em nói gì vậy?"

"Chị không nghe rõ sao, chẳng phải chị đã nhận tội, hay bây giờ chị định đi nói với anh ta, em chính là kẻ gây tai nạn"

Giai Nghi gân cổ thách thức cô, cô ta biết cô nhất định sẽ không nói ra sự thật.

"Hơn nữa, chị có lấy lại được công ty cho ba không? Còn tôi, tôi có thể. Chị hiểu chưa? Tôi ở đây, là bạn gái anh ấy, còn chị là hung thủ gây ra tai nạn, chị nên nhớ rõ"

Giai Nghi chọc ngón tay vào ngực cô, muốn nhấn mạnh để cô hiểu.

"Giai Nghi, em điên rồi!"

Cô hét lên.

"Điên, hahaha! Rồi sao? Anh ấy vẫn không biết tôi mới là hung thủ, mà là chị"

"Cô mới nói cái gì?"

Anh từ phía sau bước ra, khuôn mặt như Tula đến từ địa ngục.

Chân cô cứng lại. Giai Nghi run rẩy, lui dần ra lấp sau lưng cô, xua tay khóc lóc.

"Hạo, em...em..không có...không phải em"

Giai Tuệ dang hai tay, chắn trước mặt Giai Nghi.

"Không phải như anh nghe thấy đâu, tôi mới là kẻ đâm chết vợ con anh"

Cô cố gắng bao che cho em gái. Mắt anh lạnh như lưỡi dao, trực tiếp gạt mạnh cô ra, cô ngã vật sang một bên.

"Đừng mà, đừng động đến nó, xin anh. Giai Nghi, em chạy đi"

Cô ôm chân anh tóm chặt, gào to. Anh tức giận như con hổ bị chọc tiết, gầm một tiếng đạp cô văng ra. Tóm lấy Giai Nghi.

"Aaa, không phải em. Hạo ! Tha cho em, là chị ấy, không phải..."

Không đợi cô nói hết, anh bóp chặt cổ cô, ánh mắt thị huyết nổi lên tia máu đỏ.

Anh bước vào, nghe trọn cuộc hội thoại, như một đạo sét giáng xuống. Tim anh nhói lên. Không phải cô là hung thủ, vậy hoá ra, suốt thời gian qua anh hành hạ, giày vò cô đều là hiểu lầm.

Anh mới chính là kẻ tội lỗi chứ không phải cô. Người sai lầm là chính anh.

Vô vàn cảm xúc bất ngờ ập đến, tức giận, đau khổ, tội lỗi, áy náy, thương tiếc.

Anh không đủ binh tĩnh kiềm chế.

"Nói lại tôi nghe, là ai lái xe, ai!"

Anh gào lên. Giai Nghi sợ mặt trắng bệch, cổ họng bị xiết không thể nói được, chỉ biết lắc đầu giãy giụa. Anh càng xiết mạnh tay.

Giai Tuệ bò dậy, cầm gạt tàn đập vào đầu anh.

Choang ! Gạt tàn vỡ tan. Anh buông tay ra, Giai Nghi cắm đầu chạy mất.

Anh quay lại nhìn cô. Cô sợ hãi lùi dần về sau, đưa hai tay bịt chặt miệng. Cô không cố ý đánh anh, cô không hề cố ý.

Anh đưa tay chạm vào gáy. Màu đỏ thật chói mắt. Đau đớn sau đầu anh không cảm nhận được, lẽ nào đã bị một nỗi đau vô hình khác lớn hơn lấn át.

Cô lại đánh anh? Anh nhếch môi tự giễu, lần đầu cảm nhận được tim có vết nứt, so với khi nhìn thấy Tuệ Lam nằm trong vũng máu, lần này kẽ hở còn sâu hơn.

Anh lặng lẽ quay đi, loạng choạng về phòng. Cô có chút kinh ngạc, anh không đánh cô ư?
__________________
Về phòng, anh điên cuồng đập phá đồ đạc. Điều vừa mới nghe được còn văng vẳng trong đầu.

Cô không phải hung thủ, nhưng lại mặc anh giày vò, trút hận.

Anh dựa vào tường, hai mắt nhắm lại, trượt xuống ngồi bệt trên sàn nhà.

Hình ảnh những ngày qua chung sống với cô hiện ra trước mắt, tất cả là dằn vặt, hành hạ.

Anh thống khổ, đan tay vào mái tóc sơ rối, dày vò. Cảm giác áy náy bao trọn tâm trí.

Cô lẳng lặng vào phòng, lấy bông y tế băng đầu cho anh. Anh sửng sốt, nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc.

Câu xin lỗi kẹt ở cổ họng, không thể nói ra. Cô nhẹ nhàng, săn sóc, hành động đó như cái tát vả vào mặt, khiến anh càng thêm tội lỗi. Cô vì cái gì không hận anh?

"Hãy tha thứ cho Giai Nghi, tôi xin anh"

Cô nhìn sâu vào mắt anh, chân thành cầu khẩn. Đây là lần cuối cùng, cô vì gia đình mà đánh cược.

Họ, dù có đối xử thế nào, vẫn là người thân của cô, huyết mạch chảy chung.

Cô bình tĩnh, anh hốt hoảng, cảm giác cô sẽ rất nhanh rời xa, tan biến trước mắt.

Nghĩ đến đó, lòng anh bỗng dưng khẩn trương, trống rỗng. Anh làm sao vậy?

Hai người ngồi gần nhau, khoảng cách lại
xa ngàn dặm. Hiểu lầm, hận thù đã từng sâu sắc, thật khó mở lời hoá giải.

Anh chạy ra ngoài. Anh không muốn đối mặt với cô lúc này, anh bác bỏ mọi suy nghĩ. Tâm trạng hoàn toàn rối rắm.

Người anh yêu là Tuệ Lam, là hôn thê của anh, cô ấy đã mất. Anh ép buộc bản thân nghĩ đến Tuệ Lam. Nhưng gương mặt cô luôn hiện lên, lấn át mọi thứ.

Tuệ Lam trong anh mờ nhạt, tan biến. Đến bản thân mình, anh cũng không làm chủ được. Đứng trước lý trí, anh thất bại.

Từ khi nào, cô trong lòng anh lại mọc rễ đâm chồi. Anh bắt đầu nghi ngờ tình cảm đã từng có giữa anh và Tuệ Lam, có thật sự là tình yêu?.
_____________________

"Chị còn về đây làm gì?"

Vừa thấy cô, Giai Nghi ném chiếc gối thẳng vào mặt, ánh mắt căm ghét.

Giai Tuệ né tránh, nhíu mày khó chịu.

Từ hôm đó, anh chưa về nhà. Cô nhen nhóm hy vọng anh sẽ nghĩ đến lời khẩn cầu của cô, cô về nhà, cần nói chuyện với Giai Nghi.

"Chị về đây để xem tôi chật vật thế nào đúng không ? Hả??"

Giai Nghi lớn tiếng, sấn sổ tới. Mấy ngày cô ta không dám ra ngoài, nghĩ đến ánh mắt giết người của anh hôm đó, cô ta sợ đến mức
ngủ cũng thấy ác mộng.

"Em hãy đến xin lỗi anh ta, hãy thẳng thắn đối mặt, kết thúc tại đây đi"

Cô bình tĩnh, bỏ qua thái độ hậm hực của Giai Nghi.

Cô đã suy nghĩ, đây là cách tốt nhất để giải quyết. Anh đã biết sự thật, nếu em cô không chủ động, kết cục hằn không dễ dàng gì.

"Xin lỗi. Hahaha, chị đùa sao? Chị nghĩ anh ta sẽ tha thứ cho tôi sao?"

Cô ta gào lên. Cảm thấy nực cười.

"Mọi lỗi lầm đều có thể tha thứ, em đừng trốn tránh nữa"

"Chị đang lên mặt dạy tôi sao? Tại sao tôi ra nông nỗi này, còn không phải do chị. Vì chị nên anh ta mới biết sự thật, tât cả là tại chị"

Giai Nghi gào lên, tóm lấy cô cấu xé. Cô giật tay cô ta, đẩy một cái, Giai Nghi ngã xuống sàn nhà.

"Đủ rồi! Em xem lại mình đi, đừng cố chấp nữa"

Cô tức giận, quát to.

"Nếu em không thừa nhận sai lầm, sẽ mãi sống trong u mê, sợ hãi. Anh ta cũng vĩnh viễn không bỏ qua cho em đâu"

Cô lớn tiếng, mong Giai Nghi hiểu rõ, cô thật lòng muốn tốt cho cô ta.

"Chị dám đánh tôi"

Giai Nghi vục dậy, bừng bừng lửa giận, lao vào tát cô.

Bốp !

"Cút, chị cút ngay ra khỏi đây, chị là đồ con hoang, không phải con của ba tôi"

Cô ta điên cuồng la hét, vốn từ nhỏ được cưng chiều, phải chịu cảnh này, lòng đầy bất mãn không cam.

Cô sững sờ, đưa tay lau máu ở khoé môi.

"Giai Nghi, đừng để sau này em phải hối hận về những việc em gây ra"

Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy thất vọng.

"Chị cút đi, tôi bảo chị cút đi"

Giai Nghi vò đầu rống lên.

"Chuyện gì xảy ra thế này, Giai Tuệ, sao con lại đánh em, con làm gì vậy, trời ơi"

Mẹ cô chạy ra, thấy Giai Nghi đầu tóc rũ rượi, trừng mắt nhìn cô, ôm lấy em cô, xem xét thương tổn.

"Con điên rôi, sao lại đánh em, nó là em gái con đấy, sao tôi lại sinh ra đứa con gái như này"

Xót xa cho Giai Nghi, bà lao vào đánh cô thùm thụp. Cô chôn chân, không phản ứng, khoé môi nở nụ cười chua chát, âm thầm quay đi.

Ra khỏi cửa, nước mắt vô thức rơi xuống. Cô ngẩng đầu nhìn trời, nỗi đau luôn chôn chặt, nay lại cào vào tim những vết xước. Đã đến lúc, cô nên trả nợ ân tình máu mủ này.
_________________

"Cô đi đâu về?"

Bước vào cửa, cô đâm sầm vào anh, đưa tay xoa chop mũi bị đau. Ngẩng đầu nhìn gương mặt anh đang hằm hằm phóng đại.

Anh giật mình nhìn bên má sưng đỏ của cô. Nhíu mày lại.

Mấy ngày tránh mặt cô, anh đã bình tĩnh đối mặt, nhưng khi về nhà không thấy cô đâu, tim anh chững lại vào giây, trong đầu lập tức xuất hiện ý nghĩ cô bỏ đi.

Anh vô thức chạy ra cửa mà không biết mình định đi đâu, làm gì, bỗng đụng phải cô.

Cô cúi đầu, xấu hổ. Lảng tránh cái nhìn soi xét của anh.

"Ai làm?"

Anh nắm cằm, nhấc mặt cô lên, ánh mắt tức giận, năm ngón tay in trên má cô đỏ bừng thật chói mắt.

"Tôi...không có gì"

Cô né tránh, định vượt qua anh về phòng.

"Là cô ta đúng không?"

Anh giật lại, hành động lúc này của anh bộc phát quan tâm vô lý mà chính anh không nhận ra. Chỉ biết thấy cô bị thương, anh bỗng tức giận.

"Cô không nói phải không?"

Anh rút điện thoại, định bấm số.

"Đừng như vậy, tôi xin anh"

Cô giữ tay anh lại, tha thiết van nài. Trước khi rời đi, cô sẽ giúp họ tháo bỏ nút thắt này, như thế, lòng cô mới nhẹ nhõm.

Ấm áp bất chợt dưới tay khiến anh sửng sốt, nhìn xuống bàn tay cô đang nắm lấy.

Giữa hai người không phải chưa có chung đụng, nhưng lần này, chỉ đơn giản một cái chạm tay cũng khiên anh có cảm giác rung động khác lạ.

Cô vội rụt tay lại, cảm thấy hành động của mình quá mức, cô ngượng ngập cúi gằm mặt.

Anh có chút mất mát, lòng lại bực bội vô cớ,
nghĩ đến cô vì cô ta mà bao che, lừa dối, tự mình nhận thương tổn, khiến anh cũng chịu dằn vặt. Lửa giận lại bốc lên.

"Cô nghĩ tôi có thể tha thứ cho cô ta sao?"

Anh gằn giọng. Người đàn bà độc ác như cô ta, không nên được hưởng hạnh phúc.

"Nó còn nhỏ, còn tương lai, anh có thế cho nó một con đường sống.."

"Đủ rồi"

Anh không kiên nhẫn quát lớn. Thấy cô vì người khác mới phải nhún nhường cầu xin anh, anh rất khó chịu.

"Còn cô nữa, ngoan ngoãn ở trong nhà này cho tôi, nếu không, tôi không đảm bảo sẽ không làm gì cô ta đâu"

Anh uy hiếp rồi rời đi, gấp gáp như để chạy trốn điều gì. Nhanh đến nỗi, không phát hiện ra chính mình đang kiếm cớ ép cô ở lại. Không biết trong vô thức, anh có thể hiểu cô sẽ không bỏ mặc người nhà mình.

Nếu anh phát hiện được chính mình lại hiểu cô như vậy, anh cũng sẽ hiểu rằng, anh đã yêu cô từ bao giờ không rõ. Tình yêu được bắt nguồn từ những thù hận.

Anh lái xe lao đi giữa đêm, gạt bỏ hết những lộn xộn trong đầu. Sương xuống mang hơi lạnh tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo.
__________________

Trong Bar, cô gái mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn ôm sát vào đùi, lộ ra đường cong dụ hoặc đàn ông.

"Cô em, đi chơi với anh"

Một tay ăn chơi lại gần, vuốt đùi cô dọc từ dưới lên, mắt híp lại chiếu vào bộ ngực đẫy đà phía trên, giơ ly rượu chủ động chạm ly với cô.

"Anh có tiền bao tôi sao?"

Giai Nghi lắc lắc ly rượu, ánh mắt mờ đục mê ly, tác phong của mấy kẻ hay đàn đúm.

"Mày khinh tao à, con điếm"

Nhận ra sự coi thường trong lời cô, hắn tóm tóc ả giật ngược lại phía sau, ly rượu rơi xuống vỡ tan, thu hút rất nhiều người.

"Á! mày làm gì vậy, buông tao ra"

Giai Nghi bất ngờ bị đánh, cô ta giảy giụa, chân loạng choạng trên đôi giày cao hơn mười phân.

Chat! Hắn cho cô ta một bạt tai.

"Con điếm, thanh cao cái nỗi gì, chưa có ai dám chê ông mày đây không có tiền"

Mắt hắn long sòng sọc, hung hãn giằng co, văng vật bên nọ bên kia.

"Mẹ mày, thằng chó, thả tao ra"

Cô ta đưa tay giữ tóc, giơ chân đá lung tung, miệng không ngừng la hét, chua ngoa, ghê gớm.

"Để ông đây cho mày biết thế nào là không có tiền"

Hắn lôi cô ta đến chiếc bàn giữa Bar, gạt mọi thứ xuống đất, đè cô ta lên bàn, xé toạc chiếc váy mỏng manh.

"Aaaa! Khốn nạn, cút đi, cứu tôi"

Trước sự hũng hãn của hắn, Giai Nghi đã biết sợ hãi, đưa tay giữ váy. Người xung quanh an nhàn xem cuộc vui.

"Đừng mà, tha cho tôi, cầu xin anh"

Nghe cô ta cầu xin, thú tính càng bộc phát, hắn điên cuồng cười ha hả.

"Anh Hạo"

Hắn dừng động tác. Nhảy từ trên bàn xuống. Chạy ra phía cửa.

"Anh Hạo, anh đến rồi ạ"

Mọi người trong Bar cúi đầu chào anh, dường như anh có mặt ở đây, với họ đã thành quen thuộc, không có gì ngạc nhiên.

Anh liếc cô gái tả tơi nằm trên bàn, váy đã rách một nửa. Trong lòng khinh bỉ, mới bước vào cửa, vừa hay chứng kiến một màn hay ho.

Giai Nghi chật vật bò dậy, thấy anh xuất hiện bất thình lình. Cô ta sợ hãi một giây, bỗng chạy lại phía anh.

"Hạo, chuyện đó không phải em làm, đó là sự thật, anh hãy tin em"

Cô ta tóm tay anh lắc mạnh, một tay che váy đã bị xé rách trước ngực, tình cảnh thiếu trước hụt sau.

Anh cau mày, lập tức giật tay cô ta ra, ánh mắt chán ghét cùng cực.

"Đừng chạm vào tôi, cút!!"

"Hạo, anh phải tin em, là Giai Tuệ, chính chị ấy đã lái xe"

Bốp ! Nhẫn nhịn cực hạn của anh bị sự dối trá của cô ta phá vỡ, anh không ngần ngại quẳng cho cô ta một cái tát.

Vì cô, anh đã kiềm chế không động đến cô ta. Bên ngoài, anh làm như không quan tâm đến lời cầu khẩn của cô ngày hôm đó, nhưng thâm tâm đã tự thoả hiệp từ bao giờ.

Anh cũng không hiểu nổi tại sao mình phải làm vậy, phải chăng anh muốn giữ chân cô lại?

"Hạo, em phải làm gì anh mới tin em, xin anh"

Anh hít một hơi sâu, kiềm chế cơn bộc phát muốn giết cô ta tại chỗ, nắm cằm cô ta bóp chặt.

"Có phải, chỉ cần tôi tin, cô làm gì cũng được đúng không?"

"Đúng vậy, Hạo, em có thể làm bất cứ điều gì?"

Giai Nghi gật đầu lia lịa, như vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết.

"Được, là cô tự chuốc lấy"

Anh gằn giọng, quay ra nhìn mấy tên công tử đang nhàn nhã uống rượu, hất hàm. Đẩy cô ta ra, phủi vạt áo chỗ cô ta vừa chạm.

Nhìn ánh mắt đầy hận ý của anh, cô ta bỗng sợ hãi, hối hận vì những gì vừa nói.

"Hạo, anh làm gì vậy? Hạo"

Anh lạnh lùng quay đi, Giai Nghi bị mấy tên đàn ông lực lưỡng lôi vào phòng.

"Không, đừng mà, cứu em, Hạo, cứu em"

Đằng sau, tiếng la hét của Giai Nghi nhỏ dần. Anh bước vào xe, ngồi gục đầu xuống vô lăng, lòng có chút lo lắng, nếu cô biết được, sẽ thế nào.

Anh lắc đầu, xoá đi ý nghĩ đó. Cô biết thì sao? Chính cô ta cũng muốn hãm hại cô, cô ta đáng nhận.
________________

Giai Nghi xơ xác dưới đất như con rối bị xé rách. Chậm rãi bò dậy, tìm mớ quần áo tả tơi bọc lấy thân thể vừa bị lăng nhục đầy dấu vết xanh tím.

"Thẩm Giai Tuệ, tất cả những gì hôm nay tôi nhận, đều do chị ban tặng"

Cô ta rít từng chữ qua kẽ răng, trong mắt chỉ có hận và hận. Cố gắng đứng lên thất thần ra về.

_____________
"Bảo bối, em muốn dâng quà gì cho anh vậy"

Gã đàn ông béo ú, dúi cái đầu hói vào khe rãnh sâu hun hút giữa đôi gò bồng của Giai Nghi, bàn tay không an phận mơn trớn cặp mông đẫy đà. Đôi mắt híp lại chỉ còn một khe hở, đủ nhìn thấy dục vọng bên trong.

Giai Nghi đong đưa, gác hai chân lên đùi hăn, di ngón tay khắp ngực, lẳng lơ dụ dỗ.

"Anh gấp như vậy làm gì? Em chỉ muốn anh giúp em chăm sóc cô ta một chút"

Ả nhếch môi, hình dung đến cảnh Giai Tuệ bị lăng nhục, lòng đầy hả hê.
__________________

"Chị, em ở đây"

Giai Nghi vẫy tay, Giai Tuệ mỉm cười tiến lại gần. Nhận được tin nhắn vẻn vẹn vài từ của cô ta, ngụ ý nhờ cô giúp đỡ đến gặp anh. Cô rất vui, cuối cùng em cô cũng hiểu ra.

Cách vài bước chân, chiếc xe oto màu đen bất ngờ đỗ xịch trước mặt, một tên cao lớn bước xuống, tóm Giai Nghi lôi lên xe.

"Aaaa! cứu em, chị Giai Tuệ"

Giai Nghi vùng vẫy la hét, kêu tên cô.

"GIAI NGHI!!"

Cô hoảng hốt chạy theo, tóm được một tay cô ta, lập tức lôi lại thật mạnh.

"Buông ra, buông em tôi ra, cứu với"

Cô giữ chặt, la hét, dùng túi sách đập túi bụi vào người hắn.

"Cứu em, chị"

Giai Nghi hợp tác giãy giụa, chân tay vùng vẫy.

Tiếng la hét làm hắn bực bội, nhìn lên xe hất hàm, một tên khác nhảy xuống tóm lấy cô.

"Mang hết đi"

Giai Tuệ sợ hãi, vội cắn vào tay hắn.

"Á, con khốn, dám cắn tao"

Bốp ! Hắn tát cô nổ đom đóm mắt, ngã sấp xuống vỉa hè, Giai Tuệ tóm một chân hắn giữ lại.

"Buông ra, cứu tôi với"

Bụp!

Hắn mất kiên nhẫn, chặt tay vào gáy cô, Giai Tuệ bất tỉnh, bị hắn lôi vào xe.

Trong xe, Giai Nghi khẽ vuốt váy áo ngăn nắp, ung dung dựa lưng vào ghế, đưa tay vân vê lọn tóc trên mặt Giai Tuệ, thủ thỉ bên tai cô.

"Chị gái, để em cho chị nếm cảm giác bị cưỡng bức là thế nào"

Ánh mắt toát ra hận ý, dùng ngón tay trỏ mô
phỏng khuôn mặt xinh đẹp của cô, miết dần từ trán đến môi, đến cằm, nhếch môi cười quỷ dị.

"Xinh đẹp thật, nhưng cũng trở thành đồ chơi mà thôi, hahaha"

Cô ta cười rộ lên, hết sức thoã mãn, móc cọc tiền đã chuẩn bị trong túi ném về phía trước.

"Đến đây thôi, tất cả của các anh"

Tên ngồi ghế phụ lột khăn che mặt xuống, cầm cọc tiền đếm.

"Cô em rất sòng phẳng, sau này cần gì cứ gọi bọn anh"

Hắn vỗ vỗ vào má ả giao hảo, cười hài lòng.

"Được" .
__________________

"Bảo bối, quà của em cực phẩm đấy"

Gã lướt mu bàn tay qua má Giai Tuệ, ánh mắt háo sắc dâm dục, miệng cười méo xẹo ghê tởm.

"Thích sao?

Giai Nghi nheo mắt, hai chân bắt chéo làm chiếc váy xẻ hông co lại vài phân, kẹp điếu thuốc lá hít một hơi, thong dong nhả khói, vẻ bất cần.

"À, hà hà, bảo bối, thì thích, nhưng không bằng em được"

Hắn xán lại nịnh nọt, vuốt ve bắp đùi trắng nõn của ả.

Cô ta hừ lạnh, liếc mắt nhìn Giai Tuệ hôn mê trên giường, ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát.

"Chúc anh hưởng thụ vui vẻ"

Nói rồi quay đi, miệng cong lên nụ cười hả hê
bất chính.

Cửa phòng sập lại, gã không đợi được lao lên giường, ánh mắt thèm thuồng nhìn cô một lượt, như thưởng thức mỹ vị, đưa tay cởi cúc áo cô.
_________________

Giai Nghi bước ra sảnh khách sạn, quay đầu nhìn hướng vừa rời khỏi, nhếch môi hừ lạnh.

"Thẩm Giai Tuệ, sau hôm nay, để xem chị còn thanh cao được nữa không, hừ"

"Cô nói cái gì?"

Giọng nói của anh sau lưng làm cô ta giật bắn người, rơi cả túi sách xuống đất, cô ta lui sát vào tường, mon men bỏ chạy. Sao anh ta lại ở xuất hiện ở đây.

Anh tóm cô ta giật lại, áp sát vào tường, bóp cổ.

"Cô mới nói cái gì? Cô đã làm gì cô ấy"

Anh gầm lên, Giai Nghi sợ chân run rẩy, lắc đầu nguầy nguậy.

"Tôi...không làm gì cả?"

"Không làm gì?"

Anh rít lên, dùng thêm sức, cả hai bàn tay to lớn siết chặt cổ cô ta nhấc lên.

Giai Nghi bị dán lên tường, hai chân lủng lẳng, há miệng hít thở. Mắt cô ta trừng ra, giàn giụa nước, hai cánh môi run rẩy.

"Tôi hỏi lần cuối, cô đã làm gì cô ấy? Cô ấy đâu?"

Anh không kiên nhẫn, gằn từng chữ, kìm chế ý định giết chết cô ta, đồng thời thả lỏng tay, cô ta mềm nhũn rơi xuống, thở dốc cướp không khí, ho sặc sụa. Vô cùng sợ hãi, kích động.

"Cơ hội cuối cùng, cô ấy đâu?"

Không thể chờ đợi, anh xụp xuống nắm áo cô ta.

"Tầng...8, phòng ..802"

Giai Nghi cố gắng rặn ra vài chữ, âm thanh khàn khàn, vừa nói vừa ho đến trào nước mắt,

"Xử lý cô ta cho tôi"

Anh nói với trợ lý phía sau, chạy vụt đi.
__________________

Giai Tuệ mơ màng, cảm thấy thân trên mát lạnh. Cô mở mắt, một khuôn mặt già nua ụ thịt phóng đại, hai mắt đỏ ngầu đầy dục vọng.

"Aaaa !!"

Cô hét lên, dùng chân đạp thật mạnh, hắn ta bị bất ngờ lộn xuống giường.

Giai Tuệ bật dậy, lui vào góc giường, khép vạt áo trước ngực, ánh mắt hoang mang, sợ hãi.

"Ông..ông là ai, ông định làm gì tôi"

Hắn lắc lắc đầu, đốt sống cổ kêu răng rắc, híp mắt nhìn cô như sói đói.

"Cô em, làm gì mà hét to vậy, còn chưa hưởng thụ lac thú mà"

Cô run rẩy tóm chăn, cầm gối ném về phía hắn, hét toáng lên.

"Đừng qua đây, đừng! Tránh xa tôi ra, cút đi"

"A, thú vị, nhưng anh không thích bạo lực tình dục đâu, em tốt nhất ngoan ngoãn"

Hắn bỡn cợt, cổ họng phát ra tiếng cười the thé dâm loạn, da gà cô nổi lên toàn thân.

"Đừng lại đây! Ông là ai? Em gái tôi đâu"

Cô dùng hai tay bao chặt cơ thể, trấn áp cơn run rẩy.

"Em gái? hahaha! Em ngây thơ quá rồi, em gái mà em bảo, đã mang em dâng cho anh đấy"

Hắn cười thống khoái, nhìn cô đầy thương hại, coi cô là kẻ ngu ngốc nhất hắn từng gặp.

"Không, không thể nào, ông nói dối, không thể nào"

Cô bưng kín hai tai, không muốn nghe, chân lùi về sau, nước mắt tuôn không kìm được.

Cô không tin, không dám tin, tại sao Giai Nghi lại đối xử với cô như vậy, cô đã làm gì sai? Tại sao?

"Hahaha, tin hay không đó là việc của em. Bây giờ, anh chỉ muốn cùng em vui vẻ thôi, cưng ạ"

Hắn nhào vào cô.

"Không, buông tôi ra, cầm thú, khốn nạn, cút đi."

Cô la hét khản giọng, dùng hết sức lực đấm đá, kháng cự, mặt hắn bị cào để lại vài vết xước. Cô trèo lên giường, chạy qua phía bên kia.

"Mèo hoang, lại đây, anh sẽ hảo hảo cưng chiều"

"Không! Cút đi! đừng qua đây"

Cô vớ bình hoa trên tủ đầu giường, đập vỡ tan, cầm một mảnh kề lên cổ.

"Nếu ông qua đây, tôi sẽ chết ngay lập tức"

Cô đe doạ, ánh mắt kiên quyết

"Mẹ kiếp, bố mày không kiên nhẫn thế đâu"

Hắn dở giọng, không nhẫn nại lao về phía cô.

"Aaaaa !!!"

Giai Tuệ thét một tiếng, theo bản năng giơ
tay ra trước chống đỡ, hắn đang đà lao tới không kịp né, mảnh vỡ cắm thẳng vào bụng.

Cô run cầm cập giơ bàn tay đầy máu lên, mặt trắng bệch, miệng cứng lại.

Hắn ôm bụng, máu tràn qua kẽ tay, ngẩng đầu nhìn cô, mắt nổi tia máu, sát khí ùn ùn kéo đến.

"Mày dám giết tao"

Hắn rống lên như con thú, tóm cô quẳng lên giường, Giai Tuệ bị va đầu vào tường, trực tiếp hôn mê, hắn cứ thế nhào tới.

Bụp!

Một cú đạp giáng vào lưng, hắn lăn mấy vòng rơi xuống đất.

"Xúc vật, mày đã làm gì cô ấy"

Anh gầm lên, lao đến đá túi bụi vào thân hắn, vết thương ở bụng trào máu, hắn rúm ró kêu rên.

Anh tóm áo hắn nhấc lên, giáng quả đấm thật mạnh vào mặt, máu mũi toé ra.

"Thằng chó, mày dám làm thế với cô ấy, tao giết mày"

Cơn giận không thể dập tắt, anh điên cuồng đấm đá, nghĩ đến gã dơ bẩn mày vừa động vào cô, máu trong người anh sôi sục, hận không thể giết chết hắn.

Đánh đến khi mỏi tay, hơi thở hổn hển. Hắn nằm im dưới đất, máu me đầy mặt, một con mắt đã sưng húp.

Anh tiến lại giường, cởi áo khoác lên người cô, ôm cô lên.

"Thì ra là mày, Hàn Vu Hạo, thật có duyên, sao đàn bà nào của mày cũng được dâng đến miệng tao thế, haha"

Hắn tàn hơi, mỉa mai khiêu khích, không quan tâm đến đau đớn.

Nhận ra cừu địch trên thương trường, hắn
dở giọng châm biếm, trực tiếp đánh vào tự tôn của anh.

Tay anh cứng lại, quay đầu nhìn hăn, ánh mắt
căm thù lẫn nghi hoặc. Hắn có ý gì?

"Hahaha, ngạc nhiên lắm phải không? Con ghẹ Tuệ Lam của mày không kể cho mày nghe nó rên rỉ dưới thân tao như thế nào sao? Hahaha"

Hắn cười như kẻ điên. Nhìn mặt anh trắng bệch, hắn có cảm giác thoả mãn, sung sướng.

"Mày nói cái gì? Nói lại tao xem"

Anh lao vào tóm cổ áo hắn, mu bàn tay nổi gân xanh. Mắt anh trừng ra như muốn nuốt tươi hắn.

"Bất ngờ lắm đúng không? Mày có biết Hàn thị của mày vì sao thất bại trong hợp đồng hãng xe mới không? Là tao đấy, cũng là nhờ vị hôn thê của mày giúp một tay, hahaha"

Hắn hổn hển nói, lấy việc đả kích anh làm vui.

Tay anh run lên, trái tim bất ngờ bị bão tố vây lấy, cuồn cuộn phong ba.

Không thể nào, anh không tin, Tuệ Lam sao có thể là người như vậy, nhất định là anh nghe nhầm.

"Không, mày nói láo, tao không tin, cô ấy không phải như vậy"

Anh gào lên, đấm liên tiếp vào mặt hắn, cố gắng bác bỏ điều vừa nghe.

Gã nằm bẹp dưới đất, đưa tay quệt máu, hả hê nhìn anh bằng ánh mắt thương hại, điều này đối với anh như một sự sỉ nhục cay đắng nhất.

Anh lui về sau, đưa tay ôm đầu, anh không thể chấp nhận sự thật này, tất cả đều là lừa dối, là giấc mơ.

"Ông vua trong giới kinh doanh? Hahaha, tao thấy mày chính là ông vua thất bại. À, tao quên mất, còn đứa bé trong bụng nó, chút nữa tao phải đến cảm ơn mày đã hào phóng nuôi con hộ tao, nhưng thật không may, chậc chậc"

Hắn tặc lưỡi nhún vai, một bộ tiếc nuối giả tạo. Câu đả kích cuối cùng này đích thực là đòn trí mạng giáng thẳng vào tim anh.

Tâm co rút liên tục, đầu óc anh hỗn loạn choáng váng không còn nghe nổi. Anh lao đến đạp vào hạ thân hắn.

"Câm mồm, mày im đi, tao không tin, tao giết mày, im đi, im đi !"

Anh mất hết lý trí, điên đảo phát tiết, càng đánh, càng mạnh tay, hồi lâu không thấy hắn giãy giụa mới dừng lại, không quan tâm hắn chết hay sống.

Anh ngồi bệt xuống nền nhà, đưa tay bưng mặt, cố bôi xoá tâm trí của mình triệt để sạch sẽ.

Vị hôn phu ư? Cô gái mà anh nghĩ rằng mình đã yêu thương hết lòng, chờ đợi mang đến cho cô một đám cưới hạnh phúc, hoá ra lại là kẻ đâm sau lưng anh.

Cảm giác bị lừa dối, phản bội khiến anh nhục nhã, tức giận, đau đớn hơn là tận bây giờ anh mới biết.

Vậy suốt thời gian qua, anh đang làm gì? Anh vì ai mà đau khổ, thương tâm? Anh vì ai mà trả thù. Hahaha, nực cười. Tình yêu ư? Toàn dối trá

Anh cười thành tiếng, hai bả vai run rẩy, trái tim gào thét muốn nổ tung cả lồng ngực thoát ra ngoài, nước mắt vô thức rơi xuống.

Kẻ thất bại, đúng vậy, anh đã thất bại một cách thảm hại.

Quay lại nhìn cô gái yếu ớt nằm trên giường, anh bỗng thấy xấu hổ. Anh đã diễn trọn vai thằng hề của mình thật hoàn hảo.

Kẻ thù của anh, anh tưởng đó là tình yêu. Kẻ vô tội, anh cho đó là kẻ thù. Anh điên cuồng vì kẻ thù mà hãm hại người vô tội, hại cô nhận bao tủi nhục, rồi lại yêu cô lúc nào không biết. Ông trời thật biết trêu người.

Anh ôm cô lên, lặng lẽ ra khỏi khách sạn. Trái tim lâm vào trống rỗng cùng cực, ánh mắt vô hồn.
________________

"Cô ấy chỉ trấn thương nhẹ ở đầu do va đập, nhưng tinh thần trấn động nặng nề, ảnh hưởng rất lớn đến thai nhi"

Câu nói của bác sĩ làm tim anh nhảy lên. Cô ấy có thai? Con của anh?

Một nỗi vui sướng mơ hồ len lỏi vào tâm trí, tạm thời lấn át đi cú sốc anh vừa chịu đựng.

"Bác sĩ cô ấy..mang thai? Thật sự cô ấy có thai sao?"

Anh tóm vai bác sĩ, lay mạnh, cần chứng thực.

"Anh làm chồng kiểu gì đến nỗi vợ mình có thai cũng không biết"

Bác sĩ giọng bất mãn bỏ đi, còn anh ngơ ngác đứng đó, biệu hiện ngớ ngẩn trên mặt không rõ tâm trạng.

Vậy là anh sắp được làm cha rồi? Con của anh và cô ấy, như vậy, cô ấy sẽ không rời xa anh nữa đúng không?

Nhưng, lại nghĩ đến mọi thứ anh từng dành cho cô, có chỗ nào yêu thương, có chỗ nào nâng niu trân trọng.

Anh và cô, nếu không là dằn vặt thể xác, sẽ là nhục mạ về tinh thần. Cô, chắc chắn đã hận anh thấu xương, cô nhất định rời xa anh.

Không được! Anh hoảng hốt, tự mình bất an với mớ suy nghĩ rối rắm đó. Anh nhất định phải giữ cô lại, cô không thể mang con anh chạy mất.

Chỉ cần cô chấp nhận, anh cam chịu bù đắp, hết một đời không oán hối.

Anh xộc vào phòng, nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của cô. Đưa tay khẽ chạm, nhẹ nhàng, nâng niu như đang vuốt ve con búp bê bằng sứ.

Nếu có thể được ban một phép màu, điều anh cầu nguyện duy nhất, không phải là Tuệ Lam thật lòng, không phải là Tuệ Lam sống lại để yêu anh, mà là cho anh quay lại thời điểm gặp cô, Thẩm Giai Tuệ.

Anh dù chết, cũng sẽ không bắt đầu sai lầm ngớ ngẩn đó.

Hoá ra, giữa anh và Tuệ Lam, tình yêu chưa thực tồn tại, tất cả là hư vô.

Năm đó anh gặp Tuệ Lam, là lúc anh bắt đầu xây dựng sự nghiệp, trong mắt anh khi đó, cô ta chân thành, không ham vinh hoa, và
anh đã lựa chọn.

Anh lại không biết, đối với cô ta đó là thời điểm tiếp cận anh thuận lợi nhất, thao túng tình yêu của anh dễ dàng nhất.

Giờ phút này, anh nhận ra, ngay cả tình cảm của anh dành cho cô ta, cũng không phải tình yêu, chỉ là u mê ngộ nhận.

Nếu yêu, anh há lại có thể dễ dàng quên cô ta, rồi đặt cô vào tim mình thay thế sớm như vậy? Nếu yêu, anh lại có thể vì gặp cô mà quên cô ta nhanh đến như vậy. Giữa hai bọn họ, so đi so lại, không ai nợ ai.

Hàn Vu Hạo anh, đời này chỉ nợ duy nhất một người là Thẩm Giai Tuệ, là người anh yêu, là người dù anh có phải moi tim ra cũng sẽ bù đắp hết tổn thương mà cô phải nhận.

"Đừng, đừng lại đây, đừng chạm vào tôi, tránh ra"

Giai Tuệ gặp ác mộng la hét, tay chân khua khoắng, mồ hôi vã ra. Anh giật mình vội tóm chặt tay cô

"Đừng sợ, có anh ở đây"

Như nghe được lời trấn an, cô lại yên ắng, ngủ tiếp. Anh nhìn cô, trong mắt chứa đựng xót xa, đau lòng.

Mấy ngày sau đó, anh không rời cô nửa bước. Đôi khi vừa chợp mắt, anh lại mơ thấy cô biến mất. Anh hoảng sợ bật dậy, lòng đầy trống rỗng, cô tịch.

Anh, thật sự cần cô.

Lúc cô tỉnh đã là ba ngày sau, do ảnh hưởng tâm lý, nên dù không trấn thương cô cũng không muốn mở mắt, tiềm thức trốn tránh những tổn thương đã gặp phải.

"Em tỉnh rồi"

Anh bước vào phòng, thấy cô ngồi dậy, vội lại gần.

"Đừng qua đây"

Cô lập tức rụt người lại, né tránh động chạm của anh, mắt hoang mang sợ sệt, tay anh cứng ngắc giữa không trung.

"Đừng chạm vào tôi, tránh xa ra, cút đi"

Cô hét lên, môi run run, nước mắt lại rơi ra, từng giọt thi nhau chảy, hai tay vô thức nắm chặt vạt áo.

"Giai Tuệ, đã không sao rồi, em bình tĩnh lại đi"

Anh đau lòng trấn an cô, vươn tay kéo cô lại gần.

"Không, tránh ra, đừng chạm vào tôi"

Cô đẩy anh ra, đấm anh túi bụi, anh bất chấp ôm chặt cô, giúp cô bình tĩnh.

"Giai Tuệ, nghe anh, em thật sự không có chuyện gì, chuyện đó chưa hề xảy ra, tin anh"

Cô đang giãy giụa bỗng cứng ngắc người. Anh nói chuyện đó chưa xảy ra?

"Anh nói gì?"

Cô nghi hoặc hỏi, mắt còn đọng nước, tâm anh như người nhéo, nhói buốt liên hồi. Anh giấu nhẹm cảm xúc, nhìn sâu vào mắt cô.

"Là sự thật, anh đã đến đó đưa em ra, hắn ta chưa làm gì em cả"

Cô nghe anh nói, bưng mặt khóc nức nở, cô cứ tưởng rằng, hắn đã làm nhục cô. Bao uất ức, đau khổ cứ thế để nước mắt rửa trôi.

Tiếng khóc của cô trực tiếp cứa vào tim anh, ê ẩm chua xót. Anh không biết làm gì, ôm chặt cô vào lòng, mặc cô phát tiết.

Giai Tuệ không bận tâm đến người đàn ông bên cạnh mình, cũng quên cả giữa hai ngừoi đã từng có hiểu lầm thù hận.

Lần đầu tiên trong đời, cô khóc như một đứa trẻ, không ngần ngại che giấu cảm xúc, bao đau khổ cô chịu đựng, bao tổn thương được ban tặng. Cứ nghĩ bản thân chai sạn, nhưng hôm nay, cô lại một mạch bộc phát.

Cô ngủ quên trong lòng anh. Anh ngồi đó, không rời đi, vĩnh viễn không buông tay cô.
___________________

Giai Nghi được quản giáo dẫn ra khỏi song sắt, khuôn mặt đờ đẫn, tóc tai rũ rượi, mặt đầy vết xước xát do va chạm với bạn tù.

Cách một lớp cửa kính, cô ta thấy Giai Tuệ vội nhào tới, hét lên.

"Chị đến đây làm gì, đến cười tôi sao?"

Giai Tuệ bình tĩnh, nhìn cô ta, thản nhiên đáp

"Đúng vây"

Sau bao thương tổn, cô đã học được cách lạnh nhạt với mọi thứ, cứ ngỡ tình thân là thứ đáng tin cậy nhất, hoá ra một khi con người muốn quay lưng, thì dù tình yêu hay tình thân cũng đều bác bỏ, sẵn sàng phản bội, ban tặng nhau đau khổ.

Cô, cần gì phải hy sinh thêm nữa, cô đã có con của mình, đó mới là người duy nhất cô nên yêu thương, trân trọng.

Câu nói của cô thành công chọc Giai Nghi nổi điên. Cô ta gào thét, đập hai tay vào lớp kính phân cách. Nhân viên quản giáo phải ghìm cô ta lại.

"Hãy trả giá cho tất cả những gì mà mình gây ra đi, nơi này, rất hợp với em đấy, em gái"

Cô rời đi, bỏ lại phía sau Giai Nghi căm phẫn, điên cuồng la hét. Không chịu được sự ương bướng của cô ta, quản giáo lôi cô ta sềnh sệch vào trong, khoá cửa lại.

Giai Nghi la hét chán, hết khóc lại cười, ngơ ngác như một đứa trẻ, cô ta vì hậu quả của chính mình mà phát điên.

"Giai Tuệ"

Hàn Vu Hạo tựa vào xe, thấy cô ra, anh rất nhanh đi tới.

"Hàn tiên sinh, anh có việc gì sao?"

Cô lạnh nhạt, thời gian này, anh luôn bám lấy cô, cô vô cùng khó chịu. Giữa họ đã không còn vướng mắc, cô đã có thể tự do mà rời khỏi anh, không chút đắn đo.

Thái độ của cô khiến tim anh trùng xuống, nhưng vẻ ngoài vẫn biểu hiện bình thản. Từ khi cô xuất viện, anh bám theo cô rất dai, mặt cũng dày thêm mấy phân.

"Anh đến đón...con"

Cô nghẹn họng. Con? Cô mới mang thai gần ba tháng, cái cớ của anh, cũng nực cười quá rồi.

"Không có việc gì, thì tôi đi trước đây"

Cô lạnh lùng bỏ đi. Anh mặc kệ, lái xe lù đù bên cạnh. Cô tức giận chạy ra đường vẫy taxi. Anh lái xe vòng ra ngoài cản trở, che hết tầm nhìn của cô. Trên đường, một hồi vòng vèo, bất chấp luật giao thông.

"Hàn tiên sinh, anh có nghe tôi nói gì không?"

Cô nổi đoá, giật tung cửa xe, trừng mắt quát tháo. Anh thấy thế, kéo một cái, cô ngã nhào vào xe, anh chốt luôn cửa, cài dây bảo hiểm phóng đi.

"Anh làm gì vậy"

Cô hét lên, tức giận ngùn ngụt.

"Anh đưa con đi ăn, con anh chắc đói rồi"

Anh mặt trơ trán bóng, không hiểu cô chửi gì, cứ thế ngó nghiêng ra vẻ tìm quán ăn.
__________________

"Hàn Vu Hạo, anh buông ra, anh đưa tôi về đây làm gì"

"Đây là nhà của con anh, anh đưa con về ở"
__________________

"Hàn Vu Hạo, anh bị điên sao? Lại bắt tôi mặc cái đó"

"Con anh thích mặc váy rộng, em đáp ứng đi"
__________________

"Hàn Vu Hạo, tên thần kinh kia, anh buông tôi ra, ưm.."

"Miệng em chửi mắng nhiều rất khô, không tốt cho con anh, anh giúp em dưỡng ẩm"
__________________

"Hàn Vu Hạo, anh đừng ép người quá đáng, tôi là người, không phải heo"

"Con anh vẫn đói, nó kêu ăn chưa đủ no"
__________________

"Bác sĩ, sao rồi?"

Anh tóm cổ bác sĩ gầm lên,

"Anh bình tĩnh, lúc cô ấy mang thai ba tháng đầu thân thể không được chăm sóc tốt, tạm thời bệnh nhân đang bị băng huyết, chúng tôi sẽ cố gắng"

Giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo, người đàn ông gục xuống, bả vai run rẩy, trái tim đau đớn đến thắt lại, nỗi sợ hãi bủa vây, nước mắt cứ thế rơi xuống.

"Giai Tuệ, em nhất định phải cố gắng, cầu xin em"

"Giai Tuệ, anh còn chưa nói với em, anh yêu em"

"Giai Tuệ, anh đã sưu tầm mấy trăm cái tên để đặt cho con rồi, lần trước, anh chưa đưa cho em xem"
_________________

"Chúng tôi xin lỗi, đây là con gái anh, anh hãy bế đứa bé"

Dàn bác sĩ cúi đầu áy náy.

Anh không nghe được gì cả, anh đang nằm mơ, anh sẽ không tỉnh lại. Giai Tuệ chắc cũng giống anh, cô ấy đang ngủ.

"Bảo bảo ngoan, chúng ta vào thăm mẹ"

Anh run rẩy đón con, mỉm cười bước vào phòng

"Giai Tuệ, em xem con này, con thật xinh đẹp, giống em"

"Giai Tuệ, em nói xem, chúng ta sẽ đặt tên con là gì đây"

"Giai Tuệ, con rất khát sữa, em có thể dậy cho con bú được không"

"Giai Tuệ....em giận anh sao..em đừng ngủ...anh xin em"
__________________

"Mẹ à, con và ba đến thăm mẹ đây, ba rất nhớ mẹ, ngày nào cũng ôm hình của mẹ đi
ngủ, Tuệ Minh cũng rất nhớ mẹ"

Cô bé 5 tuổi mặc chiếc váy màu hông phấn xinh xắn đáng yêu, đặt bó hoa lên mộ. Trên
bia mộ, cô gái với nụ cười ấm áp như mùa xuân. Gió hiu hắt thổi, mấy ngọn cỏ khẽ lay động.

"Giai Tuệ, có phải em đang ngắm nhìn anh và con không, em xem, con của chúng ta rất ngoan"

Anh ngẩng đầu nhìn trời, một giọt trong veo lại rơi xuống, cứ tưởng sau nhiều năm, nước mắt đã cạn. Hoá ra không phải, tình yêu của anh và cô, dù có rơi bao nhiêu nước mắt, vẫn là không đủ.

______________end________________
Đang tải...