(KnB AkaKuro Fanfic) Endless

  • Mô Tả
    Title : Endless
    Couple : AkaKuro (Akashi Seijuurou x Kuroko Tetsuya)
    Fandom : Kuroko no Basket
    Genre : Yaoi, (hi vọng) có xôi, no meat, dạo này Haru ăn chay...
    Warning : Có chút Yan (thực sự thì Haru không thích Yandere cho lắm, cơ mà kệ), boy x boy, không thích thì chim cút bồ câu lượn, nếu cứ cố chấp đọc, xong mà có vấn đề gì thì cũng đừng có report, Haru báo trước rồi đấy !
    Rating : T (?)
    Click để mở rộng...
    Title : Endless Couple : AkaKuro (Akashi Seijuurou x Kuroko Tetsuya) Fandom : Kuroko no Basket Genre : Yaoi, (hi vọng) có xôi, no meat, dạo này Haru ăn chay... Warning : Có chút Yan (thực sự thì Haru không thích Yandere cho lắm, cơ mà kệ), boy x boy, không thích thì chim cút bồ câu lượn, nếu cứ cố chấp đọc, xong mà có vấn đề gì thì cũng đừng có report, Haru báo trước rồi đấy ! Rating : T (?)

(KnB AkaKuro Fanfic) Endless

Akashi's POV
Lần đầu tiên tôi thấy em, em là một cậu nhóc mờ nhạt, chẳng có gì gọi là nổi bật trong cái CLB ồn ào này. Sao mà em vẫn kiên trì ở lại đây được nhỉ ? Tôi hỏi Momoi, cô ấy thậm chí còn không biết ai là Kuroko Tetsuya.
Tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi, tôi chỉ là... muốn quan tâm em, muốn ở cạnh em, muốn nghe giọng nói nhẹ nhàng của em, muốn nhìn đôi mắt sapphire trong như nước ấy...
Ồ, chờ đã, tôi đang nghĩ gì vậy ?
- Akashi-kun, cậu mệt hả ?
Giọng nói đầy lo lắng của Tetsuya vang lên bên tai tôi. Tôi nhanh chóng nở nụ cười tôi cho là đẹp nhất trả lời em
- Cảm ơn cậu đã quan tâm Tetsuya, tôi không sao !
Em quan sát tôi thêm một lúc, có lẽ để chắc chắn tôi hoàn toàn ổn, em mới đi ra sân với Aomine và những người khác.
Thật là dễ thương... Em ấy luôn lo lắng cho người khác. Chờ chút ! Daiki, bỏ tay khỏi vai em ấy ngay - lập - tức !
(Aomine tội nghiệp lạnh cả sống lưng mà không biết ai đang lườm mình)

Cuối năm 3, tôi không thấy em tới CLB. Em đâu rồi ? Tôi nhớ em...
- Kurokocchi rời CLB rồi sao ?
Tiếng nói của Ryouta làm tôi sững người. Rời CLB... Tetsuya ?
- Ừ, sau trận Chung kết là cậu ấy xin sensei cho ra rồi. - Quản lí Momoi gật đầu.
Sau trận Chung kết... em thấy thương cho cậu ta sao ? Cậu bạn thuở nhỏ của em... Em coi trọng cậu ta hơn anh phải không Tetsuya ?

Mấy tháng sau, tôi lại được thấy em.
Nhưng cái tên Kagami Taiga đó là ai mà dám ở gần em vậy hả ?
Một vết xước nhỏ có lẽ không khiến em giận tôi đâu nhỉ ? Đừng chỉ chăm chú vào hắn, nhìn tôi đây !
Hình như... tôi hơi mềm mỏng với em rồi thì phải ?
Tôi nghĩ rằng tôi không thể nhịn thêm nữa đâu...
Tôi muốn em Tetsuya ! Tôi muốn cả thể xác lẫn linh hồn của em đều thuộc về tôi, tôi sẽ giết bất cứ ai dám chạm vào em...

Author's POV
Kuroko khó chịu cựa quậy. Đau đầu quá...
Chờ một chút ! Cậu giật mình nhìn quanh. Căn phòng Kuroko đang ở rất sang trọng, bản thân cậu thì đang nằm trên chiếc giường King Size màu đỏ, và chỉ mặc độc cái áo sơ mi.
Đỏ ? Akashi ?
(Trong tên Akashi Seijuurou, Aka là màu đỏ)
Cậu muốn chạy xuống giường và tìm Akashi, tuy nhiên cổ cậu đã bị xích. Dù thoải mái lăn lộn trên chiếc giường rộng rãi đủ cho cả 6 người trong Kiseki no Sedai, nhưng việc chạy ra đến cửa phòng cũng là bất khả thi. Đến tột cùng, rốt cuộc... chuyện gì đã xảy ra ?
Kuroko chỉ nhớ mang máng. Akashi gọi điện hẹn cậu ra quán cafe, rồi anh hỏi cậu mấy chuyện lặt vặt ở trường và ở CLB Bóng rổ Cao trung Seirin, sau đó cậu buồn ngủ nên thiếp đi... Không lẽ là ai đó thấy cậu đi với Akashi nên bắt cậu tống tiền Akashi sao ?
(Tetsu-nii, đã có ai nói rằng anh có trí tưởng tượng phong phú vl ra chưa ?)
Bỗng cửa phòng bật mở, thiếu gia dòng họ Akashi danh giá bước vào với nụ cười tiêu chuẩn soái ca làm lay động biết bao trái tim thiếu nữ.
(Viết đoạn này mà Haru muốn cười phá lên quá >_<)
- A... Akashi-kun... Chuyện này là...
Anh ngồi lên giường, tay mân mê lọn tóc xanh dương của người đối diện.
- Nee, Tetsuya, em biết không ?
- Việc gì vậy ? Akashi-kun, mau tháo cái vòng này ra đi ! Nó rất khó chịu !
Kuroko dùng sức giật mạnh sợi xích nhưng vô dụng, sợi xích được làm từ sắt thép nung ở nhiệt độ cao, cực kì chắc chắn. Nếu muốn thì sử dụng Lưỡi hái Tử Thần, hoặc là nhờ Saitama ra đấm cho cái, may ra nó đứt.
Akashi run lên vì nén cười
- A a, Tetsuya, em quả thực rất ngây thơ, rơi vào tình cảnh này mà em còn nghĩ không phải do có tôi nhúng tay vào sao ?
Kuroko nắm chặt mép áo, gương mặt sửng sốt nhìn thanh niên tóc đỏ
- Cậu nhốt tớ ? Nhưng... vì sao ?
Akashi liếm nhẹ vành tai cậu, thì thầm
- Vì sao ? Chứ em nghĩ là vì sao ? Còn không phải do em ! Tiểu hồ ly chuyên câu dẫn nam nhân !
- Tớ mới không có ! - Kuroko rùng mình đẩy mạnh anh ra - Mau thả tớ ra ! Hôm nay tớ phải qua nhà Kagami-kun !
Kuroko không hề biết mình vừa nói ra điều cực kì dại dột. Sắc mặt Akashi trầm xuống, không thương tiếc bất ngờ kéo cậu xuống tấm đệm cao cấp, đè lên người cậu
- Trước mặt tôi mà dám nhắc đến nam nhân khác ? Nói, em qua nhà tên đó làm gì ?
- Akashi-kun, đừng đè lên tay tớ ! Đau ! - Đôi mắt sapphire long lanh nước, ánh lên tia cầu xin.
- Trả lời tôi ! Em sang nhà tên đó làm gì ?
Kuroko không trả lời anh, cố gắng dãy giụa, cơ mà phải nói sức cậu luyện thêm 10 năm nữa vẫn còn lâu mới bằng anh, nên Tetsuya, bé rất tốt nhưng Akashi rất tiếc. Muốn thoát ư ? Nực cười !
- Trả lời, hoặc tên đó sẽ chết trước khi em kịp ngăn tôi lại ! - Akashi gằn giọng đe doạ.
Kuroko ngoảnh mặt đi thì thầm
- Học...
Anh nhíu mày, cậu đang nói dối.
- Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi, em không biết khi đó sẽ có chuyện gì xảy ra đâu !
Cậu cắn môi, liều mạng lắc đầu
- Tớ không thể nói...
Akashi nhếch mép, quả nhiên là chiều cậu quá nên sinh hư rồi !
- Đây là do em tự chuốc lấy, đừng trách tôi !
Kuroko còn đang thấy khó hiểu thì cơn đau ập đến. Không màn dạo đầu, không bôi trơn, trực tiếp tiếp nhận 3 ngón tay, vô cùng thống khổ.
Cậu mở lớn mắt, toàn thân không chịu được mà run rẩy một trận.
Đau đớn... Kinh tởm...
Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống...
Không thể tin được có một ngày Kuroko Tetsuya cậu lại rơi vào tình cảnh này...
Vì sao... không phải ai khác ?
Vì sao... lại là cậu ?

Sáng hôm sau, Kuroko tỉnh lại trong tình trạng... naked, bạn hiểu chứ ? Nếu không hiểu thì lên Google-sama mà tra.
Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai khiến cậu rùng mình
- Ohayou, ore no Tenshi !
(Tự dịch tự hiểu)
Kuroko một cước đạp tên vừa nói xuống giường, trùm chăn kín đầu, hét
- Đừng lại gần tôi ! (Cách xưng hô đã thay đổi, đừng hỏi)
Akashi xoa đầu, thở dài
- Tetsuya, em mạnh bạo quá !
- Ghê tởm...
Anh ngạc nhiên.
- Đồ ghê tởm ! Đồ khốn ! Đồ tồi tệ ! Tôi ghét anh ! Đi chết đi !
Akashi lặng người.
'A a, không ổn rồi, đành phải nhờ "hắn ta" vậy... Oreshi, tsugi wa omae no ban da !'
(Vẫn tự dịch, chú thích : Bokushi là Akashi, Oreshi sẽ được gọi là Seijuurou)
Seijuurou cười khẩy, gặp rắc rối hả ? Hắc hắc, quả nhiên anh (Akashi) không thể làm gì mà không có hắn (Seijuurou) nhỉ ?

Seijuurou ra mặt...
Trò chơi cứ thế tiếp tục...
Bị đùa giỡn, khoái cảm dâng rồi lại hạ...

Tiếp nối... Tiếp nối...
Như những dải sóng...
Vĩnh viễn... Vĩnh viễn...
Không có điểm dừng...