Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! 

  • Mô Tả
    Nội Dung Truyện : Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh: "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi !" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt.Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp: "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao bay xa chạy, muốn thoát khỏi anh?"Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn: ". . . . . . Em cho rằng anh sẽ cho phép?"***Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn trang giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự 2 giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ.***"Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!"—— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên!Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại: "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm ?"Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô .Cô run sợ nhắm chặt hai mắt.Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối: "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề."***Cô còn nhỏ sao? ?"Ngoan, mở ra, cho anh đi vào. . . . . ." giọng nói trầm thấp cùng với hơi thở nồng nàn mùi rượu, môi anh dụ dỗ khe khẽ bên tai cô.Trên môi Lan Khê thấm máu, mang theo tiếng khóc nức nở, giọng nói run rẩy: "Khốn kiếp. . . . . . Khi anh nhất quyết tiến vào thân thể của chính em gái mình, nói cho tôi biết anh có cảm giác gì ? "Anh ngẩng đầu, cố gắng hít sâu một hơi, eo nhấn xuống, trong lòng gào lên một tiếng bi thống, anh tàn nhẫn xuyên qua cơ thể cô!Khóe miệng tà ác giương lên, anh cười lạnh lùng: "Em muốn hỏi cảm giác khi loạn luân sao? . . . . . . À! Cũng không tệ lắm!"***Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả!Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí.Chỉ là, Lan Khê . . . . . Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa ?
    Click để mở rộng...
    Nội Dung Truyện : Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh: "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi !" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt.Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp: "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao bay xa chạy, muốn thoát khỏi anh?"Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn: ". . . . . . Em cho rằng anh sẽ cho phép?"***Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn trang giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự 2 giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ.***"Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!"—— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên!Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại: "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm ?"Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô .Cô run sợ nhắm chặt hai mắt.Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối: "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề."***Cô còn nhỏ sao? ?"Ngoan, mở ra, cho anh đi vào. . . . . ." giọng nói trầm thấp cùng với hơi thở nồng nàn mùi rượu, môi anh dụ dỗ khe khẽ bên tai cô.Trên môi Lan Khê thấm máu, mang theo tiếng khóc nức nở, giọng nói run rẩy: "Khốn kiếp. . . . . . Khi anh nhất quyết tiến vào thân thể của chính em gái mình, nói cho tôi biết anh có cảm giác gì ? "Anh ngẩng đầu, cố gắng hít sâu một hơi, eo nhấn xuống, trong lòng gào lên một tiếng bi thống, anh tàn nhẫn xuyên qua cơ thể cô!Khóe miệng tà ác giương lên, anh cười lạnh lùng: "Em muốn hỏi cảm giác khi loạn luân sao? . . . . . . À! Cũng không tệ lắm!"***Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả!Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí.Chỉ là, Lan Khê . . . . . Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa ?

Danh Sách Chương:

  1. Chương 1 : Máy bán hàng tự động
  2. Chương 2 : Mộ Yến Thần xuất hiện
  3. Chương 3 : Ngôn ngữ sắc bén 
  4. Chương 4 : Va chạm bất ngờ
  5. Chương 5 : Người đàn ông đáng sợ
  6. Chương 6 : Nhất quyết không chịu gọi “Anh trai”
  7. Chương 7 : Có bỏ đường không?
  8. Chương 8 : Tức giận
  9. Chương 9 : Người đàn ông hại nước hại dân
  10. Chương 10
  11. Chương 11 : Anh không cô đơn sao?
  12. Chương 12 : Cùng đến Dạ Vạn Cương
  13. Chương 13 : Thiếu nữ vị thành niên
  14. Chương 14 : Biến mất
  15. Chương 15 : Bị bắt quả tang
  16. Chương 16 : Mộ Lan Khê, đứng ngay ngắn lại cho tôi
  17. Chương 17 : Vô tình tỏ ra yếu ớt
  18. Chương 18 : Thỏa hiệp
  19. Chương 19 : Lời nói dối bị vạch trần
  20. Chương 20 : Con bé còn nhỏ… đừng đánh!
  21. Chương 21 : Bàn tay trong mộng
  22. Chương 22 : Khát vọng không thể che giấu
  23. Chương 23 : “ Sủng ái” cô
  24. Chương 24 : Hai anh em cùng nhau đi đi!
  25. Chương 25 : Anh hai, em không muốn!
  26. Chương 26 : Không dám trêu đùa anh nữa
  27. Chương 27 : Đừng sợ, đứng lên
  28. Chương 28 : Giận thì giận mà thương thì thương
  29. Chương 29 : Nụ hôn bất ngờ
  30. Chương 30 : Tại sao mất khống chế?
  31. Chương 31 : Đừng lại gần anh
  32. Chương 32 : Có phải là con hoang hay không?
  33. Chương 33 : Anh hai, anh sao thế? 
  34. Chương 34 : Hoan nghênh anh về nhà!
  35. Chương 35 : Nên biết tự trọng
  36. Chương 36 : Vì em thích anh hai
  37. Chương 37 : Nụ hôn giữa hai người yêu nhau
  38. Chương 38 : Như em mong muốn!
  39. Chương 39 : Vì sao hôn em?
  40. Chương 40 : Không muốn biết
  41. Chương 41 : Chuyện phiền toái tìm tới
  42. Chương 42 : Giải quyết công bằng
  43. Chương 43 : Đừng nói chuyện
  44. Chương 44 : Anh có thể đút cho em không?
  45. Chương 45 : Ai cũng đừng chọc anh
  46. Chương 46 : Lời tỏ tình đáng sợ
  47. Chương 47 : Tại sao không cần?
  48. Chương 48 : Sự xâm phạm quá đáng
  49. Chương 49 : Thì ra không phải là mộng
  50. Chương 50 : Đã tỉnh rượu
  51. Chương 51 : Em hận anh lắm phải không?
  52. Chương 52 : Đau lòng
  53. Chương 53 : Lan Khê, đừng khóc
  54. Chương 54 : Anh vẫn luôn muốn cô
  55. Chương 55 : Nhìn kỹ anh đi
  56. Chương 56 : Không nên ép anh nữa
  57. Chương 57 : Phải đối với cô như thế nào mới tốt!
  58. Chương 58 : Cố ý chọc giận anh
  59. Chương 59 : Cuối cùng cũng quyết tâm tàn nhẫn
  60. Chương 60 : Lan Khê, em thắng!