Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử

  • Mô Tả
    Bạn đang đọc truyện Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử của tác giả Tặc Mi Thử Nhãn trên trang đọc truyện online. Cuối những năm 80.Ngoại ô thành phố Ninh Hải, trước cửa một viện Phúc Lợi tầm thường, có vài bóng người đứng trong màn đêm, nhìn thật lâu vào tấm bảng loang lổ cổ xưa "Thành phố Ninh Hải Đệ Nhất Nhân Dân Phúc Lợi Viện" không nói gì, cảm giác âu sầu hòa trong không khí đè chặt lên trái tim.

    Trong bọn họ có một vị phu nhân, ăn mặc lộng lẫy hoa lệ, khoan thai mà không phô trương, diện mạo xinh đẹp thanh tú. Lúc này trong ngực vị phu nhân đó đang ôm một đứa bé còn trong tã lót. Thẫn thờ nhìn vào gương mặt hài nhi đang ngủ say sưa, phu nhân một tay che chặt miệng của mình, nước mắt đọng lại thành từng chuỗi nhỏ xuống, im lìm không một tiếng động, nỗi bi thương đến tê buốt càng rõ ràng hơn."Dung nhi, buông nó xuống đi, thời gian của chúng ta không nhiều..."Một người đàn ông độ chừng 30 tuổi đứng bên cạnh vị phu nhân đó thở dài đành chịu.Phu nhân lắc đầu, vô ý thức ôm sát lấy hài nhi trong ngực, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đầy trông mong:"Thật sự muốn để nó ở tại chỗ này sao? Tại sao phải như vậy?

    "Đôi mày kiếm đen nhánh của người đàn ông nhăn lại thật sâu, hai đầu lông mi tỏa ra khí tức cao quý và uy nghiêm. Ở trên khuôn mặt vuông vắn kiên cường không dễ dàng xuất hiện một chút đau khổ."Phải để nó ở lại chỗ này, chúng ta đã nguy như trứng chồng sắp đổ, sống hôm nay lo ngày mai. Nếu để nó ở bên cạnh, sinh mệnh bé nhỏ này thế nào cũng bị chúng ta làm liên lụy, cơ hội sống sót không lớn."Thanh âm của người đàn ông điềm tĩnh mà kiên quyết.Phu nhân khóc lóc thảm thiết nói:"Thế nhưng đứa bé này là cốt nhục của chúng ta! Anh không phải là người nối nghiệp gia tộc được lão gia tử quyết định trong nội bộ sao?

    Anh không phải là con cháu của hào môn danh tướng hay sao? Lão gia tử không phải là quyền cao chức trọng, lật tay làm mưa ngửa tay làm mây hay sao? Nhân vật hiển hách như vậy, ngay cả tánh mạng của đứa bé cũng không thể bảo vệ. Các ông... các ông có xấu hổ hay không?"Người đàn ông nói giọng thở dài:"Cây lớn nhiều cành hỏng, anh em ruột bức bách lẫn nhau, tay chân trong cùng một nhà lại đánh nhau. Bên trong gia đình giàu có, cuối cùng tránh không được cảnh tàn sát. Tình thế hôm nay gay gắt, ta ra hạ sách này, thật sự là bất đắc dĩ. Dung nhi! Nếu như con của chúng ta sanh ở gia đình người bình thường, một nhà chúng ta tự nhiên có thể hưởng hạnh phúc. Nhưng hôm nay, chúng ta ngay cả tánh mạng của chính mình còn khó bảo vệ, sao lại nhẫn tâm làm hại tánh mạng của đứa bé? Thả nó xuống đi.

    Cho dù tương lai nó là một đứa cô nhi, nhận hết khổ sở chua xót của nhân gian, dù sao vẫn dễ chịu hơn là còn đang ngây thơ nằm trong tã lót đã bị kẻ khác giết hại tàn sát. Còn sống! Quan trọng hơn bất cứ thứ gì!"Phu nhân ôm chặt lấy hài nhi trong ngực, nước mắt lạnh như băng không ngừng nhỏ xuống trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của hài nhi."...Nó còn chưa có đầy tháng! Muốn nghe nó gọi em một tiếng 'mẹ' cũng không có khả năng rồi. Em...Em.."Phu nhân cuối cùng không khống chế nổi thương cảm, khóc lớn lên.Khuôn mặt người đàn ông u ám, lẳng lặng nhìn phu nhân khóc một hồi lâu, mãi mới nói:"Dung nhi, không phải lòng dạ của ta ác độc. Để nó ở tại cô nhi viện, ta cũng là vì muốn cứu mạng của nó. Em... Đừng trách ta."Dứt lời, người đàn ông bỗng nhiên cắn răng một cái, hơi lớn tiếng nói:"Quế Đống! Đến đây!

    Đem đứa bé trong ngực phu nhân ôm lấy, cẩn thận để ở tại trước cửa ra vào của Cô Nhi Viện. Nhanh lên! Chúng ta không còn nhiều thời gian rồi!"Phu nhân khẩn trương, ngừng khóc thút thít, đem hài nhi trong ngực ôm chặt hơn, khuôn mặt hoảng sợ không ngừng lắc đầu.Cách chỗ hai người đứng vài mét, một người nam tử khôi ngô hơn 30 tuổi nghe vậy toàn thân chấn động, nhìn sừng sững hai vợ chồng. Nam tử do dự một hồi lâu, đột nhiên hướng về phía người đàn ông quỳ bịch xuống, nghẹn ngào nói:"Thiếu gia! Xin nghĩ lại! Đây là... Đây là cốt nhục của ngài!"Người đàn ông giận dữ, hai mắt trợn trừng.

    Một đạo hào quang mạnh mẽ bắn về phía Quế Đống, nghiêm nghị quát:"Quế Đống! Ngay cả ngươi cũng không nghe lời của ta sao? Tất cả phản rồi sao?"Quế Đống hơi co rúm, rồi lại nổi lên dũng khí, mặt hướng về phía người đàn ông, dập đầu một cái mạnh mẽ vang lên tiếng, dùng lực quá lớn, đập đến nỗi cái trán lập tức chảy ra máu tươi."Thiếu gia! Tổ phụ của tôi là cảnh vệ của tổ phụ ngài, đánh qua giang sơn đổ qua máu. Cha của tôi là cảnh vệ của cha ngài, ngăn qua viên đạn, chịu qua đấu tố. Mà tôi từ nhỏ đi theo ngài cùng nhau lớn lên. Mang danh là chủ tớ, nhưng tình như huynh đệ. Hiện nay thế cục trong nhà nguy cấp. Tôi Vương Quế Đống không phải là người không biết đạo lý quan trọng, đối với quyết định của thiếu gia tuyệt không dám cãi lại. Chỉ là tiểu thiếu gia còn chưa đầy tháng. Để hắn ở lại nơi này, về sau trở thành cô nhi không nơi nương tựa, chịu hết khổ sở dằn vặt của trần gian.

    Thiếu gia là người làm đại sự, vì bảo vệ tánh mạng của hài tử có thể nỡ lòng để tiểu thiếu gia ở tại nơi này, nhưng tôi thật sự không thể yên lòng..."Giọng nói của người đàn ông dần dần âm trầm, lạnh lùng hỏi:"Ngươi không yên lòng thì lại muốn như thế nào?"Vương Quế Đống trầm mặc một hồi, cắn răng nói:"Sắp đặt cho tiểu thiếu gia tiến vào cô nhi viện tôi không dám phản đối, nhưng tôi thỉnh cầu thiếu gia cũng đem tôi lưu lại thành phố Ninh Hải. Tôi sẽ âm thầm bảo vệ tiểu thiếu gia, chiếu cố cho người, tuyệt đối không để cho bất luận kẻ nào làm hại người! Tôi Vương Quế Đống dùng mạng của mình để bảo vệ huyết mạch cho thiếu gia, xin thiếu gia thành toàn!"Ánh mắt của người đàn ông lập tức trở nên phức tạp, cảm động, phẫn nộ, ưu sầu, rất nhiều tâm tình chợt lóe lên, lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
    Click để mở rộng...
    Bạn đang đọc truyện Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử của tác giả Tặc Mi Thử Nhãn trên trang đọc truyện online. Cuối những năm 80.Ngoại ô thành phố Ninh Hải, trước cửa một viện Phúc Lợi tầm thường, có vài bóng người đứng trong màn đêm, nhìn thật lâu vào tấm bảng loang lổ cổ xưa "Thành phố Ninh Hải Đệ Nhất Nhân Dân Phúc Lợi Viện" không nói gì, cảm giác âu sầu hòa trong không khí đè chặt lên trái tim. Trong bọn họ có một vị phu nhân, ăn mặc lộng lẫy hoa lệ, khoan thai mà không phô trương, diện mạo xinh đẹp thanh tú. Lúc này trong ngực vị phu nhân đó đang ôm một đứa bé còn trong tã lót. Thẫn thờ nhìn vào gương mặt hài nhi đang ngủ say sưa, phu nhân một tay che chặt miệng của mình, nước mắt đọng lại thành từng chuỗi nhỏ xuống, im lìm không một tiếng động, nỗi bi thương đến tê buốt càng rõ ràng hơn."Dung nhi, buông nó xuống đi, thời gian của chúng ta không nhiều..."Một người đàn ông độ chừng 30 tuổi đứng bên cạnh vị phu nhân đó thở dài đành chịu.Phu nhân lắc đầu, vô ý thức ôm sát lấy hài nhi trong ngực, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đầy trông mong:"Thật sự muốn để nó ở tại chỗ này sao? Tại sao phải như vậy? "Đôi mày kiếm đen nhánh của người đàn ông nhăn lại thật sâu, hai đầu lông mi tỏa ra khí tức cao quý và uy nghiêm. Ở trên khuôn mặt vuông vắn kiên cường không dễ dàng xuất hiện một chút đau khổ."Phải để nó ở lại chỗ này, chúng ta đã nguy như trứng chồng sắp đổ, sống hôm nay lo ngày mai. Nếu để nó ở bên cạnh, sinh mệnh bé nhỏ này thế nào cũng bị chúng ta làm liên lụy, cơ hội sống sót không lớn."Thanh âm của người đàn ông điềm tĩnh mà kiên quyết.Phu nhân khóc lóc thảm thiết nói:"Thế nhưng đứa bé này là cốt nhục của chúng ta! Anh không phải là người nối nghiệp gia tộc được lão gia tử quyết định trong nội bộ sao? Anh không phải là con cháu của hào môn danh tướng hay sao? Lão gia tử không phải là quyền cao chức trọng, lật tay làm mưa ngửa tay làm mây hay sao? Nhân vật hiển hách như vậy, ngay cả tánh mạng của đứa bé cũng không thể bảo vệ. Các ông... các ông có xấu hổ hay không?"Người đàn ông nói giọng thở dài:"Cây lớn nhiều cành hỏng, anh em ruột bức bách lẫn nhau, tay chân trong cùng một nhà lại đánh nhau. Bên trong gia đình giàu có, cuối cùng tránh không được cảnh tàn sát. Tình thế hôm nay gay gắt, ta ra hạ sách này, thật sự là bất đắc dĩ. Dung nhi! Nếu như con của chúng ta sanh ở gia đình người bình thường, một nhà chúng ta tự nhiên có thể hưởng hạnh phúc. Nhưng hôm nay, chúng ta ngay cả tánh mạng của chính mình còn khó bảo vệ, sao lại nhẫn tâm làm hại tánh mạng của đứa bé? Thả nó xuống đi. Cho dù tương lai nó là một đứa cô nhi, nhận hết khổ sở chua xót của nhân gian, dù sao vẫn dễ chịu hơn là còn đang ngây thơ nằm trong tã lót đã bị kẻ khác giết hại tàn sát. Còn sống! Quan trọng hơn bất cứ thứ gì!"Phu nhân ôm chặt lấy hài nhi trong ngực, nước mắt lạnh như băng không ngừng nhỏ xuống trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của hài nhi."...Nó còn chưa có đầy tháng! Muốn nghe nó gọi em một tiếng 'mẹ' cũng không có khả năng rồi. Em...Em.."Phu nhân cuối cùng không khống chế nổi thương cảm, khóc lớn lên.Khuôn mặt người đàn ông u ám, lẳng lặng nhìn phu nhân khóc một hồi lâu, mãi mới nói:"Dung nhi, không phải lòng dạ của ta ác độc. Để nó ở tại cô nhi viện, ta cũng là vì muốn cứu mạng của nó. Em... Đừng trách ta."Dứt lời, người đàn ông bỗng nhiên cắn răng một cái, hơi lớn tiếng nói:"Quế Đống! Đến đây! Đem đứa bé trong ngực phu nhân ôm lấy, cẩn thận để ở tại trước cửa ra vào của Cô Nhi Viện. Nhanh lên! Chúng ta không còn nhiều thời gian rồi!"Phu nhân khẩn trương, ngừng khóc thút thít, đem hài nhi trong ngực ôm chặt hơn, khuôn mặt hoảng sợ không ngừng lắc đầu.Cách chỗ hai người đứng vài mét, một người nam tử khôi ngô hơn 30 tuổi nghe vậy toàn thân chấn động, nhìn sừng sững hai vợ chồng. Nam tử do dự một hồi lâu, đột nhiên hướng về phía người đàn ông quỳ bịch xuống, nghẹn ngào nói:"Thiếu gia! Xin nghĩ lại! Đây là... Đây là cốt nhục của ngài!"Người đàn ông giận dữ, hai mắt trợn trừng. Một đạo hào quang mạnh mẽ bắn về phía Quế Đống, nghiêm nghị quát:"Quế Đống! Ngay cả ngươi cũng không nghe lời của ta sao? Tất cả phản rồi sao?"Quế Đống hơi co rúm, rồi lại nổi lên dũng khí, mặt hướng về phía người đàn ông, dập đầu một cái mạnh mẽ vang lên tiếng, dùng lực quá lớn, đập đến nỗi cái trán lập tức chảy ra máu tươi."Thiếu gia! Tổ phụ của tôi là cảnh vệ của tổ phụ ngài, đánh qua giang sơn đổ qua máu. Cha của tôi là cảnh vệ của cha ngài, ngăn qua viên đạn, chịu qua đấu tố. Mà tôi từ nhỏ đi theo ngài cùng nhau lớn lên. Mang danh là chủ tớ, nhưng tình như huynh đệ. Hiện nay thế cục trong nhà nguy cấp. Tôi Vương Quế Đống không phải là người không biết đạo lý quan trọng, đối với quyết định của thiếu gia tuyệt không dám cãi lại. Chỉ là tiểu thiếu gia còn chưa đầy tháng. Để hắn ở lại nơi này, về sau trở thành cô nhi không nơi nương tựa, chịu hết khổ sở dằn vặt của trần gian. Thiếu gia là người làm đại sự, vì bảo vệ tánh mạng của hài tử có thể nỡ lòng để tiểu thiếu gia ở tại nơi này, nhưng tôi thật sự không thể yên lòng..."Giọng nói của người đàn ông dần dần âm trầm, lạnh lùng hỏi:"Ngươi không yên lòng thì lại muốn như thế nào?"Vương Quế Đống trầm mặc một hồi, cắn răng nói:"Sắp đặt cho tiểu thiếu gia tiến vào cô nhi viện tôi không dám phản đối, nhưng tôi thỉnh cầu thiếu gia cũng đem tôi lưu lại thành phố Ninh Hải. Tôi sẽ âm thầm bảo vệ tiểu thiếu gia, chiếu cố cho người, tuyệt đối không để cho bất luận kẻ nào làm hại người! Tôi Vương Quế Đống dùng mạng của mình để bảo vệ huyết mạch cho thiếu gia, xin thiếu gia thành toàn!"Ánh mắt của người đàn ông lập tức trở nên phức tạp, cảm động, phẫn nộ, ưu sầu, rất nhiều tâm tình chợt lóe lên, lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Danh Sách Chương:

  1. Chương 1: Anh Hoan Dùng Thành Tín Đi Giữa Thiên Hạ
  2. Chương 2: Nam Có Kiều Mộc
  3. Chương 3: Thiếu Tiền
  4. Chương 4: Cuộc Trao Đổi Không Vốn
  5. Chương 5: Vào Cục
  6. Chương 6: Thẩm Vấn
  7. Chương 7: Cảnh Sát Và Dân Hợp Tác
  8. Chương 8: Phúc Lợi Viện, Cô Nhi Viện
  9. Chương 9: Ba Huynh Đệ
  10. Chương 10: Cảm Giác Nguy Hiểm
  11. Chương 11: Công Ty Hồng Hổ
  12. Chương 12: Vụ Cướp Ngân Hàng (Thượng)
  13. Chương 13: Vụ Cướp Ngân Hàng (Hạ)
  14. Chương 14: Hèn Mọn Và Vĩ Đại
  15. Chương 15: Nhất Chiến Thành Danh
  16. Chương 16: Cỏ Rác Và Tiên Nữ
  17. Chương 17: Không Hiểu Sao Được Mời
  18. Chương 18: Lão Viện Trưởng
  19. Chương 19: Ông Chủ Nhà Họ Vương
  20. Chương 20: Phỏng Đoán Của Diệp Hoan
  21. Chương 21: Thói Quen Ỷ Lại
  22. Chương 22: Tìm Việc Làm
  23. Chương 23: Nguy Cơ Và Chuyển Biến
  24. Chương 24: Thưởng Cúc
  25. Chương 25: Ân Oán Rõ Ràng
  26. Chương 26: Vương Lão Đầu Của Ven Hồ Đại Minh
  27. Chương 27: Liễu Mi Tới Nhà
  28. Chương 28: Chú Chó Con Trong Đàn Sư Tử
  29. Chương 29: Công Việc Mơ Hồ
  30. Chương 30: Ăn Hàng Thành Phần Tri Thức
  31. Chương 31: Tính Toán
  32. Chương 32: Biết Nhẫn Mới Xứng Anh Hùng
  33. Chương 33: Đòi Nợ.
  34. Chương 34: Hận Gặp Nhau Quá Muộn
  35. Chương 35: Cắt Tóc Mua Sắm
  36. Chương 36: Lần Đầu Gặp Chu Mị
  37. Chương 37: Mới Quen Đã Thân
  38. Chương 38: Tôn Ti Trật Tự
  39. Chương 39: Hợp Tác
  40. Chương 40: Thành Công Ngoài Ý Muốn
  41. Chương 41: Sự Sâu Sắc Của Người Nghèo
  42. Chương 42: Từ Công Tử
  43. Chương 43: Lão Viện Trưởng Khác Thhường
  44. Chương 44: Số Mệnh Không Tính Trước Được
  45. Chương 45: Không Thể Cũng Cứ Làm
  46. Chương 46: Ứng Cử
  47. Chương 47: Co Lại Cực Kỳ Khủng Khiếp
  48. Chương 48: Âm Thầm Sửa Chữa
  49. Chương 49: Chột Dạ
  50. Chương 50: Đồng Nghiệp Trợ Lý
  51. Chương 51: Bí Quá Hóa Liều (Phần Đầu)
  52. Chương 52: Bí Quá Hóa Liều (Phần Cuối)
  53. Chương 53: Tranh Cãi Về Tiền Chuộc
  54. Chương 54: Quan Trường Chấn Động
  55. Chương 55: Bão Táp Nổi Lên
  56. Chương 56: Không Cách Nào Trốn Tránh Trách Nhiệm
  57. Chương 57: Phóng Thích
  58. Chương 58: Bắt Quàng Làm Họ
  59. Chương 59: Lộ Ra
  60. Chương 60: Vẫn Là Một Cuộc Đời