Có không giữ, mất đừng tìm!

  • Mô Tả
    Tớ thích cậu, cậu không thích tớ, tớ vẫn mãi thích cậu
    Click để mở rộng...
    Tớ thích cậu, cậu không thích tớ, tớ vẫn mãi thích cậu

Có không giữ, mất đừng tìm!

----Lúc 8 tuổi----
Cô yêu anh, anh không yêu cô
-Cậu làm bạn trai tớ nha!
-Cậu bị thần kinh à!?
----Lúc 9 tuổi----
-Cậu làm người yêu tớ đi!
-Cậu đi nói với cậu hàng xóm kế bên nhà tớ ấy!
-Không đâu, tớ chỉ thích cậu thôi!
----Lúc 10 tuổi----
-Cậu chịu làm bạn trai tớ chưa?
-Cậu phiền quá đấy!
----Lúc 11 tuổi----
-Cận Nghiêm, tớ thích cậu! -Cô hét to
-Cậu im ngay cho tớ, Triệu Vỹ!
----Lúc 12 tuổi----
-Tớ yêu cậu, Cận Nghiêm
-Cậu thôi ngay đi!
----Lúc 13 tuổi----
-Tớ....
-Tớ thích người khác rồi!
-Vậy à! Tớ sẽ chờ -Cô nói với nụ cười chứa đầy sự thất vọng.
----Lúc 14-15-16 tuổi----
-Cận Nghiêm.....
-Cậu đừng nói những lời đó nữa, bạn gái tớ mà nghe được là lại ghen đó, cô ấy hay ghen lắm, cơ mà rất dễ thương. Cậu tránh xa tớ và cô ấy ra 1 chút!
-Ừm...., tớ biết rồi!
----Lúc 18 tuổi----
-Tất cả là tại cậu, Triệu Vỹ!
-Tớ..... Tớ xin lỗi, Cận Nghiêm. Tớ thật sự không có ý đó, tớ.....
-Cậu tránh xa tôi ra, từ nay tôi không có người bạn như cậu! "Kẻ thứ 3"
----Lúc 19 tuổi----
-Cận Nghiêm, nghe tớ nói đã...... Chờ.........
-Hạ Triệu Vỹ, cô mặt dày thật đấy, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi hả?
-Cận Nghiêm, chờ tớ..... chờ....
"Rầm" Cô gục xuống đất, bất tỉnh
----Lúc 20 tuổi----
-Mẹ à! Lâu lắm rồi con chưa được gặp Cận Nghiêm. Con nhớ anh ấy!
-Con gái à! Sao con cứng đầu thế hả? 12 năm rồi, sao con không từ bỏ cậu ta đi hả? Cậu ta không hề yêu con, trong khi đó biết bao nhiêu người con trai tốt hơn nó đến cầu hôn con.
-Mẹ à, mẹ không hiểu được đâu? Mai mẹ cho con đi ra ngoài nhá! Đi mà mẹ, 1 ngày thôi!
-Tùy con.
----Lúc 21 tuổi----
-Cận Nghiêm, đây là lần cuối cùng em tỏ tình với anh. Cận Nghiêm, em yêu anh, anh làm bạn trai em có được không?
Anh nghĩ là mình đã bắt đầu thích cô nhưng nhớ lại những gì cô đã làm cho anh khiến anh rất tức giận. Anh đã nói mà không suy nghĩ:
-Tôi mãi mãi sẽ không yêu cô, không yêu mà ngược lại còn rất chán ghét cô.
-Ừm..., em biết rồi! Sau này em sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa! Chúc anh tìm được hạnh phúc của mình! Tạm biệt, Cố Cận Nghiêm! -Cô khóc trong đau đớn
Anh nghĩ mình đã quá lời với cô, nhưng đã lỡ nói rồi, đành chịu vậy. Chắc không sao đâu. Rồi anh sẽ quên cô thôi!
----Vài tháng sau----
-Con gái à! -Mẹ cô vừa nói vừa khóc
-Mẹ à! Là con con gái bất hiếu, chưa làm tròn được chữ hiếu. Con xin lỗi, là con bất hiếu, làm con mà phải đi trước mẹ như vậy! Anh hai, việc chăm sóc mẹ em giao lại cho anh, mẹ già rồi đừng để mẹ buồn hay lo âu, đừng để mẹ làm việc nặng nhọc.
-Ừm, anh biết rồi! Anh sẽ chăm sóc tốt cho mẹ, em yên tâm.
-Anh nói vậy là em vui rồi! Còn nữa, nếu anh ấy có tìm em thì hãy chuyển lời này đến anh ấy. Dù em có nói là em sẽ không xuất hiện trước mặt anh ấy nữa nhưng dù gì đi nữa, dù trời có sập xuống em vẫn yêu anh ấy! Anh làm có được không anh hai?
-Được, anh nhất định sẽ chuyển đến cậu ta
-Hai người không được la, mắng, chửi hay đánh anh ấy đâu đấy.
-Được!
-Vậy em nhắm mắt được rồi nhỉ?
Cô nhắm mắt lại, miệng nở nụ cười hạnh phúc, 1 nụ cười mãn nguyện, nước mắt của cô chảy xuống
----Ngày hôm sau----
Anh đến tìm cô vì cảm thấy có lỗi với cô, ba mẹ cô chuyển những lời cô đã căn dặn đến anh, đồng thời họ cũng chẳng làm gì anh. Họ nói cho anh địa điểm cô đang ở
Anh nghe xong, bỏ lại chiếc xe, đi bộ một mình trong mưa đến chỗ cô. Đến nơi, anh ngồi xuống, nói vài câu bên ngôi mộ của cô gái tên Hạ Triệu Vỹ.
-Anh tìm được hạnh phúc của mình rồi, Triệu Vỹ! Anh đến với hạnh phúc đó đây!
"Pằng" Tiếng súng vang lên trước ngôi mộ của người con gái ấy
"WAAAA!!!"
-Làm hết hồn, thì ra là mơ à!?
-Cận Nghiêm, cậu sao thế, gặp ác mộng à? Nhìn kìa, chảy mồ hôi hết rồi! Chắc là do bị cảm nên mới gặp ác mộng đó, đừng sợ, tớ luôn ở bên cậu
-Cậu có chắc là luôn ở bên tớ không? Cậu chính là Hạ Triệu Vỹ đúng không?
-Ừm... là tớ! Có chuyện gì sao?
-Không có gì. Hạ Triệu Vỹ! -anh hét lớn
-HẢẢẢẢẢ!!!!!!!? Gì......gì vậy, giật cả mình?
-Cậu làm bạn gái tớ đi!
-Cơ mà cậu kêu phiền mà!
-Cậu có đồng ý không?
-A...... Tất nhiên là có rồi!
---------------------Hết-------------------------