Chuyến đi đáng nhớ

  • Mô Tả
    Thể loại: Truyện ma, ngắn, truyện cười
    Click để mở rộng...
    Thể loại: Truyện ma, ngắn, truyện cười

Chuyến đi đáng nhớ

An là con của một gia đình khá giả, tuy vậy An không kiêu ngạo với bạn bè, An tuy có vóc dáng cân đối khuôn mặt đẹp có rất nhiều bạn nữ mến thầm nhưng An vẫn chưa có người yêu. Đó là điều An muốn, An thích giành thời gian đi chơi với bạn bè hơn chứ không thích bỏ thời gian cho những cái tình yêu vớ vẫn đó. Nói thì vậy nhưng bạn bè thân thiết của An chỉ có 4 người mà thôi.

Minh là người bạn của An tuy béo chút nhưng tính tình cũng được, Minh là đối thủ khắc khẩu của Thùy.

Thùy là nữ duy nhất trong nhóm, rất cá tính đối thủ 1 mất 1 còn với Minh.

Thiên là nam đối thủ cạnh tranh sắc đẹp với An tuy vậy 2 người vẫn chơi chung.

Khánh là lớp trưởng của lớp,.

Hôm nay kà ngày thứ 2 sau khi tốt nghiệp đại học, nhóm 5 người bàn tán lại đi chơi với nhau. Mọi người định tổ chức đi chơi xa một chuyến 2 tuần lễ.

"Ê tụi mình đi chơi đâu đây ?" Minh hỏi

" Thì đang suy nghĩ đây hỏi hoài à" Thùy lên tiếng.

" Hay Là mình đi biển đi?" Khánh nói.

"Thôi tôi thích leo núi hơn" Thiên nói

"Núi với biển cái gì chứ, mấy thứ đó chán phèo à, đi xuống đồng bằng chơi đi". Minh phản bác và đưa ra ý kiến

"ủa chứ không phải người nào đó mập quá không bơi được, béo quá ko leo được núi sao hừ". Thùy nói

"Bà nói ai?, bà nói lại thử xem". Minh thẹn đỏ mặt

" tui nói ai tự người đó biết. Tui nói 1 lần thôi điếc không nghe thì rang chịu hứ". Thùy

"haha" cả nhóm cười.

" bà... bà". Minh thẹn quá hóa giận.

"Thôi đừng cãi nhau nữa. hay là thế này đi mình sẽ lấy xe máy đi phược đi, đi về hướng Bắc có nhiều cảnh đẹp có biển, có núi, có đồng bằng luôn. Ok không". An nảy giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng.

"ok"

"ok"

"ok"

"ok"

"À mà ai chở tui đây ?tui là con gái hông lẽ bắt tui tự chạy xe hả" Thùy nói

"Bà mà con gái cái gì. Nữ mà chả khác gì đàn ông". Minh nói

Cả nhóm nín cười

"ông nói gì đấy? có giỏi lặp lại coi?" Thùy cả giận

"Tui nói phong long zậy đó, trúng ai thì trúng à" Minh lơ đểnh nói.

"ông.." thùy giận

Haha cả nhóm đều cười

"thôi được rồi, mình ai về nhà nấy chẩn bị đi". An nói

"chứ vậy ai chở tui đây?".

"Minh chở bà đi". An nói

"ê kêu tôi chở bả Ak, mơ đi".

"xí, tui cần ông chở quá, đi vs ông mất công nổ lớp xe bắt tui đẩy. hứ"

"phụt". cả nhóm sặc nước.

"thôi được rồi, 2 người nên gần nhau hơn để khỏi cãi nhau nữa". An nói xong liền ra hiệu cho Khanh Với Thiên đi lẹ đi, để cho 2 người đó khỏi có thời gian nói tiếp

"ê ê" Minh vs Thùy

Sáng ngày hôm sau cả nhóm gặp gặp nhau lúc 9h.

"Chuẩn bị xong hết chưa". An nói

"Xong rồi".

"khoan""khoan"Minh và Thùy cùng lên tiếng

"hợp nhau dữ ta" Thiên trêu

"Hứ ai hợp với ổng".

" Tui chở bả thiệt hả?". Minh nói

"Đó là nhiệm vụ cao cả của ông đó Minh" Khánh nói

"Cao cả gì chứ, chở mụ phù thủy trên xe vừa đi vừa sợ". Minh nói

"ê ông nói ai phù thủy, tui đập ông bây giờ ông tin ko".

"mà ông sợ gì". Khánh nói

" Tui sợ bả ngồi phía sau ăn đậu hủ của tôi" Minh nói

"ọe, ông không nhìn cái thân hình mình đi, cho có còn ko thèm nói tui hứ".

"ha ha",

"hừ ai nói? Gái theo tui nhiều lắm chứ bộ" Minh nói
"Theo ông ak, haha, theo ông mà h ông vẫ độc thân à?".

"thì tui ko để ý chúng nó thôi. hừ". Minh nói

"mặt dày ". Thùy nói

" trù ông ra đường kiếm người yêu toàn gặp bách hợp. Hứ"

"trù bà ra đường kiếm người yêu gặp phải đam. Hừ"

'thôi bắt đầu cuộc hành trình nào. Minh chở Thùy, Thiên chở Khánh' An nói.

'' đi thôi''

Cuộc hành trình khám phá thiên nhiên của nhóm 5 người bắt đầu, có điều gì xảy ra với họ không?
Chương 2
Cuộc hành trình 2 tuần lễ bắt đầu, đi qua cánh đồng xanh ngát bất tận, đến những con sông cái biển, lên những ngon núi cao.

Đến ngày thứ 7 cả nhóm đến một sườn núi, nhìn lên thấy những ngọn núi hùng vỹ xanh ngát, cây cối cao to đan xen lẫn nhau. Nhìn xuống dưới thì thấy những ngôi nhà nhỏ rãi rác không đều dưới chân núi.

An nhìn lên trời thấy mặt trời bắt đầu lặng rồi nói '' Trời gần tối rồi chúng ta chạy xe xuống chân núi tìm nhà trọ chẩn bị để mai đi khám phá ngọn núi này đi''

''được ak" Minh nói

''mà không biết có trọ không ta nhìn những ngôi nhà đó...'' Thiên nói

''dù cho có cũng không được tốt đâu'' Thùy nói

'' Chưa tìm sao biết không có, thôi đi kẻo trời tối bây h".Khanh nói

Đi xuống chân núi tìm một lúc lâu vẫn không thấy nhà trọ, nhà ở thì cách nhau cả 50m mới đó 1 cái, caí nào cái nấy cũng nhỏ, rách sơ xác. Bọn họ đi qua người dân ai cũng đều ngó nhìn. Vì xe của họ đều là xe mới mà người dân ở đây cũng nghèo nàn có nhà chưa chắc có xe đạp để đi nữa, những đứa trẻ thì kéo nhau ra xem.

An ra hiệu cho mọi người dừng lại để hỏi người dân xem có nhà trọ nào không.

An xuống xe hỏi một thím đang sàng đậu gần đó" Thím ơi ở đây có nhà trọ nào không ạ".

Thím đó đang sàng đậu nghe vậy ngẩng đầu lên nói

"Ở đây nhà nghèo làm gì ai có tiền đâu mà xây nhà cho thuê cháu, có nhà để ở là may rồi". Thím lắc đầu nói.

"Con cảm ơn thím". An nói rồi lắc đầu với mấy người rồi lên xe đi.

Vừa đi vừa bàn

"Không có trọ thì sao đây"

"nhà người ta cũng nhỏ, muốn xin vào ở 1 đêm cũng ko được".

"A" Minh tự nhiên hét lên

"sao vậy" cả nhóm cùng hỏi

'Tại sao mình không vào gần bìa rừng cắm trại ta'

'ờ ha' cả nhóm ồ lên

'ờ sao tụi mình quên mất mình có lều ha' Khánh nói

'Thấy ta thông minh ko' Minh tự hào

'Gớm lâu lâu mới nói được câu hay, tưởng mình giỏi' Thùy nói

'Vậy đó, vậy mà có người không nghĩ ra" Minh nói

"tôi thì sao, bản tiểu thư chủ yếu không muốn nghỉ đến chuyện nhỏ nhặt này thôi, hứ" Thùy phản bác

"Chỉ giỏi che giấu cái ngu của mình" Minh nói

"Ông.." Thùy định nói

" Thôi được rồi, chúng ta đi trể rồi kìa" An lắc đầu cười khổ ngắt lời Thùy.

Cả nhóm đi đến bìa rừng

Minh với Thùy được phân công đi lượm củi và đốt lữa, còn Khánh, Thiên, An thì đóng cọc kéo lều lên.

Sau 2 tiếng đồng hồ, ai cũng làm việc người nấy, mọi người bắt đầu đi kiếm xung quanh xem thử có rau dại xung quanh ko.

Kiếm được một lúc thì Thùy nhổ được mấy cây nắm vs rau. Mọi người cùng nhau nấu đồ ăn, gạo và ít thức ăn hộp đã chẩn bị sẳn giờ chỉ nấu lên. Rất nhanh đồ ăn đã chín mọi người bụng ai cũng kêu, bèn ăn nhanh vừa ăn vừa thổi.

"rột roạt, rột roạt".

Mọi người nghe tiếng kêu thì quay đâu lại thấy Minh đang bưng cái tô đầy cơm vói canh đang húp lia lịa.

" Nè Minh ông ăn hết lấy gì tụi tui ăn nưa" Thùy nói

"Bà dưỡng eo ăn ít thôi kẻo mập". Minh nói

" bà nội ông mới dưỡng eo ak, tôi ốm thế này kêu tôi dưỡng hả".

"Bà nội tôi khỏi dưỡng cũng là siêu mẫu trong siêu mẫu rồi". Minh nói

" là sao" mọi người hỏi

"Nội tôi ak hả thì sống là siêu mẫu chết rồi còn xương, có gì đâu nữa dưỡng, ko phải siêu mẫu trong siêu mẫu sao".

"..." hết cách nói.

Ăn xong cơm cũng đã 8h đêm mọi người đều chui vào lều nói chuyện phím.

Là tuổi trẻ sung sức, bàn đi bàn lại tới chuyện ma.

"ê mấy người có tin ma thiệt ko" Thùy nói

"tự dưng nhắc đến nó thấy ớn à" Minh nói

"Đàn ông con trai mà sợ ma, đồ nhát ké". Thùy nói

" Ủa có pháp luật nói đàn ông con trai nào không phải sợ ma không hả" Minh phản biện

"Tụi tui cũng ko biết nữa, chưa thấy bao giờ" Khánh nói

Thiên, An gật đầu đồng ý vs Khánh

" tui có trò này hay lắm chơi không, trò bút tiên đó". Thùy nói

Mọi người đưa mặt nhìn nhau rồi đồng ý.

Thùy lấy một cây bút và tấm bảng nhiều chữ ra

"Bà có chuẩn bị sẳn hả" Minh nói

"đương nhiên rồi đi chơi lúc nào chả có" Thùy ra vẽ tự hào

Thùy dạy cho mọi người cách chơi xong rồi, cuộc chơi chính thức bắt đầu
Chương 3
Mọi người chuẩn bị sẳn sàng bắt đầu đọc những câu Thùy Dạy cho

"Charlie, Charlie, chúng ta có thể chơi không?" đọc 2 lần

Bầu không khí bổng nhiên im lặng. Bên ngoài thì gió thổi xào xạt, trong lều thì yên lặng lạ thường.

Qua một lát ko thấy chuyện gì xảy ra, mọi người chán nản định bỏ cuộc, không ngờ cây bút chì bổng dưng di chuyển vào từ có

Mọi người tim đập thình thịch, 5 mặt nhìn nhau Thùy ra hiệu tiếp tục

Mọi người bắt đầu hỏi những câu hỏi có không

"CharlieCharlie ở đây có những linh hồn khác không?"

cây bút di chuyển về hướng có

Minh bắt đầu run lên khuôn mặt sắp khóc, Thùy ra hiệu cho Minh đừng sợ, đợi một lát.

Bốn người còn lại khuôn mặt nghiêm túc hẳn lên

" Charlie Charlie cậu có ghét chúng tớ không"

Cây bút chì hướng về không

" Charlie Charlie những linh hồn đó đang ở đâu"

Cây bút im lặng trong chút lát bỗng xoay về hướng sau lưng Minh

Minh sợ quá tái mật, không dám đụng đậy.

"Rầm"

Mọi người đều sợ quá xúm lại ôm nhau

Trời bắt đầu mưa xuống, mọi người mới biết là tiếng sét

Tim của mọi người mới để lại đúng chỗ, Nhưng mà Minh mồ hôi vẫn chảy ròng ròng

Minh nói" Ủa bà nói không sợ mà Thùy".

"À ờ thì tui ko sợ ma nhưng sợ sét đánh". Thùy trong lòng ko phục, xấu hổ vs hành động của mình, bèn phản biện.

Thấy cũng chán rồi An nói " Thôi không có gì đâu mọi người, đi ngủ đi".

"Khoan Khoan, tui còn có cái này nữa nè". Nói xong Thùy lấy điện thoại ra

"Ai mà chả có điện thoại bà" Minh nói

"Để Thùy nói hết đi Minh". An nói

"Uk im 1 chút đi Minh". Khánh, Thiên lên tiếng

" Tui không có nói cái điện thoại, tui nói là cái ứng ụng tui mới tải nè".

"Ứng dụng gì? " Minh xen vào

mọi người quay mặt sang nhìn Minh, Minh đành xấu hổ

" Đây là phần mềm phát hiện cũng như định vị linh hồn, chỗ nào có ma thì trong vòng 20m nó đều phát hiện ra". Thùy nói vs vẻ mặt đắc ý.

"Ma nữa" Minh nói vs vẽ mặt sắp khóc

Bỏ qua lời của Minh Thùy nói tiếp " Lúc nãy bút tiên có nói quanh đây có linh hồn, để tui bật lên thử xem có hay không"

Ngoài trời sấm chớp lập lòe, bên trong lều thì năm người chụm vào xem cái điện thoại.

Bổng nhiên điện thoại kêu liên tục, mọi người giật mình thấy điểm đỏ trên điện thoại ngày càng gần đi về hướng lều họ, mọi người ngước mặt lên nhìn. thời gian từng giấy đi qua, một giây như một phút, tim mọi người đang treo lên, đập càng ngày càng mạnh. Trong căn lều lúc sáng lúc tối.

"rầm"

" A A A A A A A" Minh

"Minh sao vậy?"

Minh ôm ngực của mình vừa nhìn vừa chỉ một hướng, "ma có ma, tui thấy có cái bóng"

"Đ..đ..âu" Thùy cũng sợ nép vèo sau Minh nhìn theo cánh tay Minh chỉ nhưng không thấy gì.

"Ông minh lừa tụi tui đúng không, sao không thấy". Thùy nói

" tụi tui cũng ko thấy" An nói

mọi người gật đầu

"tui thấy thât mà".

Mọi người bắt đầu bất an,

Một lúc sau

"Thôi mọi người đi ngủ đi đừng tự dọa mình nữa" An nhăn mày suy nghĩ xong khuyên mọi người

" Đúng đó đi ngủ đi". Khánh nói

Mọi người đều gật đầu ai về chỗ nấy

Đêm khuya trời tạnh mưa, An bổng giật mình thức dậy, An nghe thấy tiếng khóc ngoài lều, An bật điện thoại lên soi thì thấy mọi người ai cũng ở ngủ ngon lành, Thiên hình như bị điện thoại làm sáng nên mở mắt ra, mở ra thì giật mình, nhìn kỹ lại thấy An thì yên tâm, hỏi nhỏ:

"Sao vậy An không ngủ được hả"

'ừm tôi nghe thấy tiếng khóc ngoài lều, tui định ra thử xem sao"

"sao tôi không nghe"

"ông ngủ tiếp đi tôi định ra xem thử".

"để tui đi với ông cũng được".

"uk"

Cả 2 đều đi ra ngoài nhìn xung quanh không thấy ai hết

Đang nhìn thì có cái bong xoẹt qua tầm mắt của Thiên

"này"

"ối"

Thiên sợ quá lùi lại thì đụng phải An

"sao vậy"

'tôi th..th..ấy cái gì đó ms chạy qua"

"ở đâu?"

"phía kia" Thiên chỉ

"ông không thấy hả"

"không"

"sao lạ vậy" Thiên lẩm nhẩm
"rột roạt" rột roạt"

Hai người nghe tiếng ở phía bên trong rừng do trời tối đen nên ko còn nhìn rõ là cái gì phát ra âm thanh tính tò mò nổi leen2 người đi theo hướng đó.

Ba người ngủ bên trong nghe tiếng kêu của Thiên nên giật mình dậy, bật pin điên thoại lên rọi xung quanh không thấy An và Thiên nên đi ra khỏi lều. Ra rồi nhưng không thấy ai, lại nghe tiếng rột roạt nữa 3 người men theo tiếng động tưởng Thiên và An nên đi lại.

"Thiên, An?, có phải mấy cậu ko" Thùy kêu

Không nghe thấy tiếng trả lời

Càng đi càng thấy tiếng động càng ngày càng xa tưởng chừng Thiên và An đi xa, nên ba người đuổi theo.

Khánh và Minh đi phía trước Thùy đi phía sau.

Đang đi Thùy nhìn thấy bui cỏ động đậy thì tính tò mò lại xem, vừa lại.

"á"

Khánh Và Minh đang đi thì nghe tiếng kêu của Thùy giật mình, tim giật thót lên

2 người quay đầu lại nhưng ko thấy Thùy

Vừa đi vừa kêu" Thùy ơi" nhưng không nghe thấy ai đáp lại

2 Người vừa đi vừa nghỉ đến chuyện có ma Minh sợ quá nói

"Có phải Thùy bị ma bắt rồi không"

"Đừng nói bậy, đừng tự dọa mình". Khánh nói

tuy nói vậy nhưng Khánh vẫn đang run, còn Minh thì mồ hôi đầm đìa rồi.

Vừa đi Minh vừa niệm phật, chúa, ông trời , bồ tát.

Đi ngược trở về thì Khánh nhanh mắt thấy trước có cái hố nên bảo Minh né ra. mình thì đi lại gần. Đi tới thì thấy Thùy đang nằm bất động dưới hố.

"Thùy Thùy ơi" Khánh kêu

"ừm" Thùy hình như bị đánh thức nên dậy

'Thùy tỉnh lại đi" Minh ở phía sau lên tiếng gọi

mãi một lúc sau Thùy mới lấy được tỉnh táo, thấy mình dưới hố

" ê h sao tui lên" Thùy nói

"bà đưa tay đây tụi tui kéo bà lên" Khánh nói

"uk"

Thùy đưa tay nắm lấy tay Khánh, Minh phía sau kéo Khánh

kéo được nữa đường Thùy nhìn lên thấy bóng đen phía sau Minh, đưa tay lên chỉ

"k..ia"

"Á"

"bịch""bịch'

Thùy quên mất là 2 người đang kéo mình lên nên thả tay lên chỉ nên bị rớt xuống lại.

Minh và Khánh cũng bị ngã ra sau

"Bà bị điên hả Thùy" Minh tức giận

"sao vậy'.

"Tui thấy cái cái đó sau lưng minh, tui sợ quá". Thùy nói

Minh nghe vậy quay đầu lại, tim thình thịch, thấy 2 cái bóng đang từ từ tới dần

Minh sợ quá thụt lùi mạnh ra sau đẩy cả Khánh rớt xuống hố

"á"

"á"

Nghe 2 tiếng kêu 2 cái bóng đó lại gần, lại gần

Minh sợ quá chân run đứng tại chỗ ko đi được, tiếng nói cũng im bật

Sau một lát

"ai vậy" một trong 2 cái bóng phát ra

Minh nghe tiếng nói thì như được thả lỏng nằm bịch xuống đất

" Thiên à, An hả tụi bay dọa ta sắp chết rồi". Minh giọng như muốn khóc

ở phía dưới Khánh và Thùy biết được chuyện bên trên nói lên

" An, Thiên, Minh, tụi tui dưới này, kéo tụi tui lên".

3 người nghe vậy lo kéo mọi người lên

5 người quay về lều, nghỉ đến chuyện vừa xảy ra thì thấy rùng mình.

An khuyên mọi người

"thôi ngủ đi" có gì mai nói"

"uk, chúc ngủ ngon"

"ngủ ngon"

"ngủ con khỉ ak ngon" Giọng Minh

"Thôi ngủ đi Minh".

5 người trở lại ngủ

An là người dậy sớm nhất sáng sớm ra khỏi lều, kiểm tra xung quanh, và nghỉ chuyện hôm qua

Một cây nấm hiện ra trước mắt An, nhìn thấy quen quen, nhớ đó là nấm bữa hôm qua bọn họ ăn. Cầm cây nấm nhìn kỹ dòng tin tức lâu rồi hiện lên trên ký nức An. Và1 ý nghĩ chợt lóe lên đã bị An bắt được.

lần lượt tường người thức dậy ra khỏi lều, An đã nấu sẵn thức ăn hộp.

"Sao không có cánh nấm, tui nhớ hôm qua tôi hái về còn nhiều lắm mà".

"tôi vứt rồi" An nói

"tại sao vứt?" Thùy hỏi

"Còn nhớ chuyện đêm qua không" An lại nói

nghe tới chuyện hôm qua mọi người đều rùng mình

"Liên quan gì chứ" Minh nói

"Hôm qua chúng ta ăn nhầm phải một loại nấm có độc, gây tê liệt thần kinh, tạo ảo giác. Tôi ít ăn nên không nhìn thấy gì, tác dụng không mạnh lắm". An giải thích

"Hóa ra chuyện là vậy, làm cho tui sợ đến bây h chưa hết". Minh nói

"uk"uk" Thiên và Khánh gật đầu

"Thôi chúng ta bắt đầu cuộc hành trình nào" An nói

ok ok

ok ok

Mọi người bắt đầu thu dọn lều, chuẩn bị cuộc hành trình mới. Nhưng có ai nhớ đến chuyện Bút tiên, tiếng khóc, máy dò linh hồn chứ.
Đang tải...