Chờ một người online

  • Mô Tả
    Một câu chuyện có thật trong cuộc sống này, dành tặng ba sau bao ngày xa cách.
    Click để mở rộng...
    Một câu chuyện có thật trong cuộc sống này, dành tặng ba sau bao ngày xa cách.

Chờ một người online

Dễ cũng đã ba năm rồi đấy ba nhỉ? Ba năm con không một lần được trông thấy ba, ba năm con sống nơi người ta gọi là "quê hương" mà trước đây con chưa từng biết tới, ba năm con thèm được trông thấy ba một lần...

2015, con đã bước sang tuổi mười bốn rồi đấy, cái độ tuổi mà con đang bắt đầu trưởng thành trong cách nghĩ, con chẳng còn là con bé con ngây ngô đến ngờ nghệch ngày nào của ba nữa, ba à. Sinh nhật tuổi mười bốn của con, là kỷ niệm tròn mười một năm kể từ ngày con không còn một gia đình trọn vẹn, mười một năm cho ngày ba ra đi, mười một năm cho nỗi nhớ ba đầy vơi... Mười bốn tuổi, cũng là năm năm kể từ ngày mẹ nói con phải gọi một người “sống - cùng – nhà” là ba.

Sáu năm sau ngày ba mẹ li dị, mẹ đi thêm một bước nữa, mà khi ấy đối với một con nhóc chín tuổi như con chỉ nghĩ đơn giản rằng vậy là mình lại có ba.

Người đó rất tốt với con, nhưng con không thích người đó - một con người vô cùng nghiêm khắc và kỉ luật đến cứng nhắc cổ hủ. Đối với con - tuýp con gái ưa sự nổi loạn phá cách, không thích gò ép mình trong bất kỳ một loại khuôn phép nào quả là cả một thảm họa! Đó cũng chính là lý do mà con chưa bao giờ thích nơi đó, một nơi mà con vẫn thường phải gọi là "nhà".

Con ngớ ngẩn quá, ba nhỉ? Con cũng chẳng biết vì sao con đặt bút viết những dòng này cho ba nữa, có lẽ là vì con nhớ ba...

Nhớ buổi nào ba dắt con đi câu cá bên bờ sông, con rải lá chuối nằm lăn lóc cạnh ba coi phim, dọa lũ cá của ba chạy hết trọi. Con nhớ ba bỏ cả một buổi trực chỉ để dẫn con đi chơi và rồi hôm sau bị giám đốc chỉ trích gay gắt. Ba cũng bỏ cả một buổi chiều chơi bóng với đồng nghiệp chỉ để dẫn con đi lòng vòng phố phường. Nhớ cả những lần con vòi vĩnh ra phường Âu Cơ chơi hội chợ, nhớ lần con bắt ba ăn kem giữa mùa Đông, nhớ cả buổi tối con nằng nặc kêu ba cùng chơi game thời trang công chúa với con,... Con thèm một lần được trở lại ngày xưa, ba à.

Vậy là con đã lớn, vậy là lại thêm một mùa xuân không xum vầy, một cái Tết vắng bóng ba! Khoảng cách một nghìn cây số thật quá xa xôi, ba nhỉ? Chẳng biết đêm Giao thừa này mình có còn nhận được một cái tin nhắn của ba không?

Điện thoại con luôn đầy ắp tin nhắn, đầy lại xóa, và đầy lại xóa, chỉ có duy nhất những cái thư không-bao-giờ được phép mất: những cái thư của ba!

... Con lại lượn lờ Facebook.

Lại những câu chúc ngủ ngon (cnn) với những cái tim xanh, đỏ, tím, vàng,...

Con không ham, cũng chẳng thèm khát chúng là bao. Con like, con comment, nhưng chung quy tất cả vẫn chỉ là hai chữ “ảo lòi”, tất cả chỉ là những dòng chữ, tất cả được tiếp nhận qua màn hình với những dòng chữ khô khan, họa chăng cảm xúc như được cảm nhận bằng những icon nhí nhố, hết! Có ai biết con đã cười, đã khóc, con vui hay con buồn khi đọc những dòng chữ ấy?! Con chỉ thèm một lần được nhận cái chúc ngủ ngon từ ba, không cần ảnh, chẳng cần icon tim hay cười toe toét, con chỉ cần ba kí tự c, n, n, thế mà sao khó thế? Ba ơi!

Từ một ngày tình cờ con phát hiện ra nick ba, con theo dõi trong âm thầm, con kết bạn mà biết sẽ không bao giờ được add, con nhắn tin dù biết chắc sẽ không bao giờ có trả lời,... Mỗi ngày đều đặn con online, đều đặn gửi cho ba cái tin “Have a nice day - Một ngày tốt lành, ba của con!” mà chẳng cần hồi âm. Tính đến giờ cũng đã là 1097 cái tin rồi ba nhỉ? 1097 cái tin không có hồi âm đến từ cùng một cái nick – Vi An – Bình yên nhỏ bé.

Nick ba đó, vẫn một cái tên, vẫn một cái ảnh ba, sao con thấy xa lạ quá! Sao giờ đây con nhớ những buổi nào con co ro trong phòng trực của ba khi ba bật điều hòa xuống những mười sáu độ, con nhớ mùi ete nồng nặc trên chiếc áo khoác blouse rộng đã dài lại càng dài hơn với chiều cao mét tám của ba, con nhớ nước da rám nắng nặng mùi thời gian phai dần lướt qua...

Những cơn gió thoáng qua chẳng biết khi nào trở lại, cuộc đời trôi qua cũng chẳng bao giờ quay trở lại ngày xưa, nhưng nó để lại không biết bao nhiêu kỉ niệm buồn vui đọng mãi với thời gian.

Con nhớ ba...

Đấy! Mới hôm trước nhủ thầm sẽ không khóc vì nhớ ba, thế mà giờ này con lại khóc rồi, con đã không khóc khi ba đi, không khóc khi nhớ ba, con chỉ khóc khi đặt bút viết về ba, bởi vì khi con viết, chính là khi con nhiều tâm sự chất chồng cần được giải tỏa, cẩn một người ở bên lắng nghe,... Con viết lên giấy những trang xúc cảm buồn man mác, có lẽ chẳng bao giờ hợp với lứa tuổi của con, nhưng ba có tin con gái ba đã như thế? Đã trầm tư lãnh đạm, đã vô tình thờ ơ, đã chai sạn trái tim với mọi người? Tất cả xảy ra theo thời gian mà lớn dần, nhớ cái ngày ba bỏ mặc con và mẹ để chạy theo một người phụ nữ mới với một trái tim tham lam, một người phụ nữ luôn ra vẻ dịu dàng ngọt ngào trước mặt và sắt đá lạnh lùng ở sau lưng, người phụ nữ ngay lần đầu gặp mặt đã bắt con gọi là “mẹ”. Nỗi nhớ ba, nỗi căm ghét con người đó, đã tạo thành một tình yêu ba đầy vơi, đã khắc sâu hình ảnh về một vùng ngoại ô thị xã nghèo vào tâm trí con, rằng nơi đó là quê cha - nơi con sinh ra và chưa từng được lớn lên, nơi mà con luôn gọi bằng một cái tên: quê nội.

3 năm qua, con chôn vùi cảm xúc của mình trong trang nhật ký, con che giấu sự mất mát trống rỗng của trái tim qua vẻ ngoài khó gần xa cách, con trở nên mờ nhạt đến mức khi con nghỉ học mà điểm danh vẫn không ai phát hiện ra con vắng! Cũng phải chăng thứ gọi là tình cảm trong con đã “vắng” rồi sao?! Ba chắc hẳn buồn và thất vọng về con lắm, phải không ba?

Con chọn một chặng đường gian nan cho riêng mình. Và con đường đó, đã suýt thì thay đổi, vào cái ngày ba đi...

Con đã buồn khủng khiếp, thất vọng về mình ghê gớm, còn đâu lời hứa với ba hôm nào? Đó là một mùa hè không có ba - một mùa hè của nỗi thất vọng, một mùa hè chờ nick ba online...

Con thực ra không ghét Văn, con chỉ ghét cái mà môn Văn hướng đến, đó là cuộc sống thực tại. Con học Văn, chỉ có hai thể loại được con quan tâm, đó là văn nghị luận và văn thuyết minh - hai thể loại văn học không bao giờ đụng đến thứ quá khứ lâm li bi đát kia. Con nhớ trong bài văn biểu cảm về gia đình, con đã nộp giấy trắng, và nhất định không chịu làm lại bài. Con ghét thứ tình cảm quá khứ mà mấy bài thơ thường hay nhắc đến, đó là sự yếu mềm, là sự rung động vớ vẩn. Đối với con, thứ tình cảm ấy là vô bổ và mất thời gian, dường như con đã lãnh cảm với tất cả, con không rung động trước những thứ tình cảm ấy, nó đụng đến quá khứ của con, những trang ký ức đã nhuốm bẩn bon chen của xã hội...

Con đã đốt sạch ảnh của cả gia đình, trên đống tro tàn, con đặt một đóa hoa, có nghĩa là đoạn tuyệt! Đoạn tuyệt ký ức buồn, đoạn tuyệt sự bi thương...

Ba à?

Thật đáng tiếc làm sao khi trên đời này không tồn tại một thứ gọi là ngân hàng niềm vui và sổ tiết kiệm thời gian, ba nhỉ? Có lẽ nó chỉ có ở một thế giới tên là cổ tích với bóng dáng ông bụt, bà tiên.

Con nhớ ba.

Nhớ mùi mồ hôi của ba, nhớ cái lắc đầu đặc biệt của ba, nhớ dáng ngồi quen thuộc ấy, nhớ lần ba nếm bữa cơm đầu tiên con nấu, con bỏ nhầm muối với đường, một bát canh lờ lợ ba vẫn khen con.

Ba!

Sài Gòn nắng nóng, chẳng giống miền Bắc mình, ba ơi, liệu giữa cái nắng ấy, ba nhớ con không? Nhớ con bé ngày nào bướng bỉnh chẳng chịu vâng lời ba ấy!

Vâng, con bé ấy giờ này đang mong chờ nick ba online, cũng như tương lai mỉm cười với cuộc đời nó, như hạnh phúc sẽ đến với gia đình bé nhỏ của nó, như may mắn sẽ chiếu sáng cuộc sống của nó – một một con bé đã lớn lên mà không cần tình yêu thương...

Tết này con sẽ vào Nam, sẽ sớm gặp lại ba, ba à, đợi con nhé! Vậy là con chỉ phải nhắn 1111 cái tin cho quãng thời gian không gặp ba, 1111 cái tin “Have a nice day!”. Vâng, 14 ngày nữa thôi, nick ba sẽ online, và tương lai đẹp đẽ sẽ online trong cuộc sống này! Chỉ 14 ngày nữa thôi, con sẽ send cho ba cái link của một cuộc sống tuyệt đẹp, một cuộc sống có ba và con trong một gia đình trọn vẹn! Cái link của một mùa xuân sum vầy...

Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc. Con không có được cả hai, nhưng con sẽ cố gắng giữ trọn một thứ, gọi là yêu thương, ở trong một ngăn tim mang tên Hoài niệm...