Băng Tan (Rùa JH)

  • Mô Tả
    Người con gái đó có phải là một ma nữ tàn độc không màng tình thâm? ...
    Cô đã thẳng tay giương cao ngọn súng, bắn viên đạn bạc vào trái tim vốn dĩ vô cùng yếu mềm của kẻ đối diện - kẻ mà cô yêu thương nhất, hay kẻ xem cô như sinh mệnh bản thân.
    Kẻ ấy... sở dĩ vì yêu, nên hận vô cùng, nhưng cũng vì yêu, nên chẳng thể nào dời rứt được…
    Giết, rồi lại cứu sống, sau đó tiếp tục muốn giết, cô đang xem cậu là một món đồ chơi không hơn không kém - gỡ banh ra, rồi lắp lại và tiếp tục gỡ banh ra?
    Thà cô cho cậu được chết, một lần thôi. Cậu không muốn mỗi lần thức dậy, khi nhận ra đó không phải là một cơn ác mộng, cảm giác đau đớn khôn cùng lại được dịp bủa vây.
    Mệt mỏi lắm, có cách nào khiến cậu có thể thôi yêu cô?
    .
    .
    *Người con trai ấy đã chung sống cùng một mái nhà với cô suốt bao năm trời, vui vẻ hạnh phúc, khó khăn hoạn nạn buồn phiền nào cũng bên nhau mà giải bày. Lạnh lùng, trầm tĩnh, nhiều lúc lại vô cùng ấm áp, hiền từ, đặc biệt là thông minh và sắc sảo. Ấy thế mà, vì một sai lầm ngớ ngẩn, tình cảm yêu đương bị rạn nứt, tình cảm anh em vốn dĩ đã chẳng bao giờ tồn tại cũng đi vào hư vô. Họ đối xử với nhau như người dưng, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn hướng về nhau.
    Đó là loạn luân, và rồi thời gian cũng sẽ thay đổi mọi thứ…
    Chỉ cần rời khỏi nơi này, tôi lúc nào cũng đều vui vẻ…”
    “Nơi này…mãi mãi vẫn luôn có một người đợi em quay trở về”…

    *Người con trai ấy mang trong mình một trăm chiếc mặt nạ, biến hoá khôn lường, khiến người đời không biết đâu mới thật sự là tính cách thật. Xấu xa, giả tạo là thế, nhưng tất cả đều vì cô, vì bảo vệ cô cho đến khi sức cùng lực kiệt, hơi thở cuối cùng cũng vụt tắt. Một mối tình thầm kín, sâu đậm. Yêu, nhưng không dám nói, và vì không dám nói, nên vĩnh viễn không còn cơ hội để nói ra…
    “Ngu xuẩn!”
    “Xin lỗi Nữ hoàng của tôi…nhưng tôi không hối hận… Được bảo vệ cho em chính là hạnh phúc lớn nhất của đời tôi…”

    *Người con trai ấy đôi khi thông minh, nhưng đa phần lại vô cùng ngốc nghếch. Hoà đồng, thân thiện và tốt bụng, đến nỗi kẻ xấu người tốt đều không thể nào phân biệt được. Nhưng cũng vì thế mà khiến trái tim vốn dĩ đã chết từ lâu như có dịp hồi sinh, lớp vỏ băng lạnh giá bên ngoài cũng dần dần được nung nấu cho tan chảy. Cậu trai ngốc ngếch này, cô rất không muốn tổn thương đến, nhưng đã vướng vào lưới tình thì, có vùng vẫy trốn tránh cỡ nào cũng không thể thoát khỏi con nhện giăng tơ.
    Cô yêu cậu, và cách ép cậu rời xa bản thân là cách tốt nhất dành cho cậu…
    “Nếu không có sự đồng ý của tôi, cậu vĩnh viễn cũng không được phép rời xa tôi.”
    “…”

    Summary:
    “Cuối cùng, tớ cũng đã hiểu ra...
    Tớ là Hoàng tử mặt trời ấm áp...
    Cậu là Công chúa băng giá lạnh lẽo...
    Và chân lí thì vẫn luôn tồn tại...
    Băng không thể khiến mặt trời đông tảng, nhưng mặt trời sẽ làm tan chảy được băng.
    ...Dù rất khó khăn, nhưng tớ nhất định sẽ dùng sự ấm áp của bản thân, để cậu có thể tan chảy như bất kỳ tảng băng ngàn năm khác...

    Note: phần chữ thẳng, ngôi thứ I theo lời nhân vật nam chính. Phần chữ nghiêng, những đoạn truyện hồi tưởng lại. Phần [...’s focus], ngôi thứ ba kể về một nhân vật nào đó, mà trong hoàn cảnh ấy không có sự xuất hiện của nhân vật nam chính.
    Trước khi vào truyện, Rùa nhắc các bạn một chút nhé. Câu chuyện diễn ra ở xứ sở hoa anh đào Nhật Bản, và dường như mọi thứ trong truyện đều là hư cấu cả, ngoại trừ những khái niệm khá xa lạ được note phía cuối chap. :)
    Nhân vật chính sẽ từng bước trưởng thành trong độ tuổi của mình, và vì thế mà giọng văn của Rùa cũng sẽ dần “trưởng thành” hơn về sau. Có thể những chap ban đầu, các bạn sẽ cảm thấy Kuro (tên nhân vật Rùa tâm đắc nhất) quá trẻ con qua lời kể của cậu (hay ngôi thứ nhất của Rùa), nhưng những chap sau sẽ không thế nữa nhé. ^_^
    Bây giờ thì...đọc truyện thôi! ^^
    Click để mở rộng...
    Người con gái đó có phải là một ma nữ tàn độc không màng tình thâm? ... Cô đã thẳng tay giương cao ngọn súng, bắn viên đạn bạc vào trái tim vốn dĩ vô cùng yếu mềm của kẻ đối diện - kẻ mà cô yêu thương nhất, hay kẻ xem cô như sinh mệnh bản thân. Kẻ ấy... sở dĩ vì yêu, nên hận vô cùng, nhưng cũng vì yêu, nên chẳng thể nào dời rứt được… Giết, rồi lại cứu sống, sau đó tiếp tục muốn giết, cô đang xem cậu là một món đồ chơi không hơn không kém - gỡ banh ra, rồi lắp lại và tiếp tục gỡ banh ra? Thà cô cho cậu được chết, một lần thôi. Cậu không muốn mỗi lần thức dậy, khi nhận ra đó không phải là một cơn ác mộng, cảm giác đau đớn khôn cùng lại được dịp bủa vây. Mệt mỏi lắm, có cách nào khiến cậu có thể thôi yêu cô? . . *Người con trai ấy đã chung sống cùng một mái nhà với cô suốt bao năm trời, vui vẻ hạnh phúc, khó khăn hoạn nạn buồn phiền nào cũng bên nhau mà giải bày. Lạnh lùng, trầm tĩnh, nhiều lúc lại vô cùng ấm áp, hiền từ, đặc biệt là thông minh và sắc sảo. Ấy thế mà, vì một sai lầm ngớ ngẩn, tình cảm yêu đương bị rạn nứt, tình cảm anh em vốn dĩ đã chẳng bao giờ tồn tại cũng đi vào hư vô. Họ đối xử với nhau như người dưng, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn hướng về nhau. Đó là loạn luân, và rồi thời gian cũng sẽ thay đổi mọi thứ… “Chỉ cần rời khỏi nơi này, tôi lúc nào cũng đều vui vẻ…” “Nơi này…mãi mãi vẫn luôn có một người đợi em quay trở về”… *Người con trai ấy mang trong mình một trăm chiếc mặt nạ, biến hoá khôn lường, khiến người đời không biết đâu mới thật sự là tính cách thật. Xấu xa, giả tạo là thế, nhưng tất cả đều vì cô, vì bảo vệ cô cho đến khi sức cùng lực kiệt, hơi thở cuối cùng cũng vụt tắt. Một mối tình thầm kín, sâu đậm. Yêu, nhưng không dám nói, và vì không dám nói, nên vĩnh viễn không còn cơ hội để nói ra… “Ngu xuẩn!” “Xin lỗi Nữ hoàng của tôi…nhưng tôi không hối hận… Được bảo vệ cho em chính là hạnh phúc lớn nhất của đời tôi…” *Người con trai ấy đôi khi thông minh, nhưng đa phần lại vô cùng ngốc nghếch. Hoà đồng, thân thiện và tốt bụng, đến nỗi kẻ xấu người tốt đều không thể nào phân biệt được. Nhưng cũng vì thế mà khiến trái tim vốn dĩ đã chết từ lâu như có dịp hồi sinh, lớp vỏ băng lạnh giá bên ngoài cũng dần dần được nung nấu cho tan chảy. Cậu trai ngốc ngếch này, cô rất không muốn tổn thương đến, nhưng đã vướng vào lưới tình thì, có vùng vẫy trốn tránh cỡ nào cũng không thể thoát khỏi con nhện giăng tơ. Cô yêu cậu, và cách ép cậu rời xa bản thân là cách tốt nhất dành cho cậu… “Nếu không có sự đồng ý của tôi, cậu vĩnh viễn cũng không được phép rời xa tôi.” “…” Summary: “Cuối cùng, tớ cũng đã hiểu ra... Tớ là Hoàng tử mặt trời ấm áp... Cậu là Công chúa băng giá lạnh lẽo... Và chân lí thì vẫn luôn tồn tại... Băng không thể khiến mặt trời đông tảng, nhưng mặt trời sẽ làm tan chảy được băng. ...Dù rất khó khăn, nhưng tớ nhất định sẽ dùng sự ấm áp của bản thân, để cậu có thể tan chảy như bất kỳ tảng băng ngàn năm khác... … Note: phần chữ thẳng, ngôi thứ I theo lời nhân vật nam chính. Phần chữ nghiêng, những đoạn truyện hồi tưởng lại. Phần , ngôi thứ ba kể về một nhân vật nào đó, mà trong hoàn cảnh ấy không có sự xuất hiện của nhân vật nam chính. Trước khi vào truyện, Rùa nhắc các bạn một chút nhé. Câu chuyện diễn ra ở xứ sở hoa anh đào Nhật Bản, và dường như mọi thứ trong truyện đều là hư cấu cả, ngoại trừ những khái niệm khá xa lạ được note phía cuối chap. :) Nhân vật chính sẽ từng bước trưởng thành trong độ tuổi của mình, và vì thế mà giọng văn của Rùa cũng sẽ dần “trưởng thành” hơn về sau. Có thể những chap ban đầu, các bạn sẽ cảm thấy Kuro (tên nhân vật Rùa tâm đắc nhất) quá trẻ con qua lời kể của cậu (hay ngôi thứ nhất của Rùa), nhưng những chap sau sẽ không thế nữa nhé. ^_^ Bây giờ thì...đọc truyện thôi! ^^