Anh sai rồi, đừng rời xa anh

  • Mô Tả
    đây là đoản mình sáng tác, hy vọng mọi người đừng ném đá quá tay
    Click để mở rộng...
    đây là đoản mình sáng tác, hy vọng mọi người đừng ném đá quá tay

Anh sai rồi, đừng rời xa anh

Hôm nay là sinh nhật của anh, cô đã âm thầm chuẩn bị cho anh một bất ngờ.
– Bảo bối à, em muốn đi đâu vậy. Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?_ Anh nhìn thấy cô thay quần áo muốn đi ra ngoài, ngạc nhiên hỏi. Không lẽ cô ấy không nhớ hôm nay là sinh nhật anh. Đáng lẽ giờ này anh và cô sẽ có một ngày chỉ riêng hai người, như mọi năm hôm nay cô ấy chỉ là của một mình anh.
– Anh ở nhà ngoan nhé, hôm nay em có hẹn rất quan trọng._ Cô dù rất xót khi thấy anh ủy khuất nhưng vẫn kiên trì muốn tạo bất ngờ cho anh.
– Vậy em đi nhanh về nhanh nhé, hôm nay anh có bất ngờ muốn tặng cho em._ Anh quả thật đã chuẩn bị một bất ngờ cho cô, vốn rất mất hứng khi cô không nhớ sinh nhật của mình, nhưng rồi anh lại tự an ủi mình rằng cô ấy chỉ nhất thời không nhớ mà thôi.
3h chiều, anh đã đợi cô cả ngày nay rồi, chẳng lẽ cô thật sự không nhớ hôm nay là sinh nhật anh. Anh vào phòng thì tình cờ thấy điện thoại cô bỏ quên trên giường.

– Cái tiểu ngốc nghếch này lại quên mang điện thoại, thật là không làm người ta bớt lo được._ Anh đi đến cầm lấy điện thoại, tình cờ lại thấy dòng tin nhắn.
– ” Anh đến quán cà phê XXX rồi, em đến chưa? Nhớ đừng để bạn trai em phát hiện ra đấy!”
Dòng tin nhắn chỉ vỏn vẹn chưa đến 20 chữ lại làm cho tim anh như bị bóp nghẹt, anh nhanh chóng thay quần áo đến địa điểm ghi trong tin nhắn. Đến nơi, anh thế nhưng nhìn thấy bảo bối của mình đang cùng một người đàn ông ôm ôm ấp ấp. Lí trí phút chốc bị rút sạch, anh tiến đến không nói không rằng cho người đàn ông ấy một đấm.
– Dừng tay, anh nghe em giải thích đã._ Cô nhìn thấy anh liền bị dọa ngây người, làm sao anh biết ở đây mà đến. Làm sao đây, chắc chắn anh đã hiểu lầm nên mới đánh anh hai.
– Hóa ra đây là quà sinh nhật cô muốn dành cho tôi, phần đại lễ này của mấy người tôi đây hỗ thẹn không nhận nổi._ Nói xong anh phất tay áo bỏ đi, bàn tay với vào túi áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ, siết chặt.
– Anh nghe em giải thích đi mà, anh…_ Cô gấp gáp chạy đuổi theo anh, mắt thấy anh đang đứng bên kia đường liền không chút do dự lao thẳng qua.
– Ting ting ting…_ Tiếng còi xe vang lên inh ỏi nhưng lúc này cô lại chẳng nghe lọt, chỉ muốn chạy thật nhanh đến giải thích cho anh. Cô không muốn anh hiểu lầm cô, giận cô.
– RẦM…_ Chiếc xe lao tới đâm thẳng vào cô, trước mắt cô tối lại, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng anh, chỉ muốn anh quay lại nhìn cô dù chỉ một chút.
Nghe tiếng động, anh quay đầu nhìn lại đã thấy cô nằm đó trong vũng máu, màu đỏ gay gắt như muốn thiêu đốt tâm trí anh.
– Bảo bối, anh sai rồi, em tỉnh lại đi được không, tỉnh lại đi anh xin em, xin em …_ Anh vội chạy đến ôm cô vào lòng, miệng không ngừng gọi cô, cầu mong cô tỉnh lại.
Bệnh viện, một tháng sau
– Bảo bối, đã một tháng rồi, đừng giày vò anh nữa, anh sẽ chết mất. Xin em, hãy mở mắt nhìn anh, cười với anh và gọi ông xã, thì thầm với anh rằng em yêu anh. Bảo bối, anh thật sự biết mình sai rồi, anh không nên hiểu lầm em, bảo bối, chỉ cần em tỉnh lại, anh hứa, anh sẽ không bao giờ hiểu lầm em, anh hứa sẽ tin tưởng em vô điều kiện. Đừng rời xa anh, xin em, anh sắp không thể thở được nữa rồi._ Anh ôm tay cô, áp nó lên má mình, giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má, rơi xuống tay cô. Bàn tay cô vẫn ấm áp, mềm mại như vậy, nhưng bây giờ nó không còn vuốt ve anh như trước, cũng không đủ sức gạt đi giọt lệ nơi má anh nữa. Chỉ là không ai thấy được ở ngón áp út tay phải của cô có đeo một chiếc nhẫn, cùng với chiếc nhẫn trên tay anh đích xác là một đôi.
Anh đã định trao nó cho cô vào ngày sinh nhật, thế nhưng… Anh đeo nó vào tay cô, lại tự đeo cho mình như một lời thề. Cho dù trọn đời này cô vẫn nằm như vậy anh cũng sẽ ở mãi bên người cô, bồi cô. Anh thật sự rất yêu cô, yêu đến mức không thể buông bỏ được nữa rồi. Đời này kiếp này, vĩnh viễn anh sẽ ở bên cạnh cô, không bao giờ xa rời nữa.
Ps: Mọi người tự cho mình cái kết nhé!