Em là nhà: #59

/ 151

Ăn xong, tạo điều kiện cho đôi bạn trẻ tiến tới, mình bảo hai bạn ấy ra phòng khách gọt hoa quả giúp, mình bên trong dọn dẹp, rửa bát đũa.
Lủi thủi làm, tự dưng thấy buồn buồn...
Chàng, con đại gia, giáo sư Toán học, phong độ hết chỗ nói.
Nàng, xinh đẹp yêu kiều học thức cao.
Nhìn chỗ nào cũng thấy xứng đôi, sơn thuỷ hữu tình, không yêu nhau phí phải biết!
Có gì mà mình phải rầu rĩ? Có gì mà phải chán nản?
Đúng là hâm mà!
-"Anh rửa nhờ cái tay."
Giật cả mình, dở hơi rồi, nhà có hai buồng tắm ngay đấy mà phải chạy vào bếp, vẽ chuyện thật. Đã thế lại ám muội đứng đằng sau, tay vòng qua eo, má chạm má mình, hơi thở đều đều, gần gần, như kiểu khiêu khích ấy.
Rửa cái tay thôi mà lâu la kề cà vãi chưởng, hại mình nóng hết cả người. Lúc xong đường hoàng lau vào vạt áo mình nữa chứ, muốn ăn đòn đây mà.
-"Ghét em lắm!"
Hắn thủ thỉ, trước khi vào xem tivi còn to gan nhá một phát khiến tai mình đỏ ửng. Ghét thì ghét chứ sao, mình cần hắn quý chắc! Không thèm nhá, rất là bực mà.
...
Nói chuyện một hồi, chợt con Mai cấu nhẹ, mình biết bài, vội vàng nói.
-"Thôi muộn rồi, hai người về đi, mai tao còn phải dậy sớm đi làm, anh đưa con Mai về hộ tôi với!"
-"Thôi, tao bắt xe cũng được, phiền thầy lắm!"
-"Tối rồi, mày lại xinh đẹp như này, không an toàn đâu, bốn mắt kia, ý anh sao?"
-"Tuỳ em!"
-"Vẫn là tao tự về thì hơn, thầy có khi bận việc, ngại lắm!"
Mịa cái con này, không thể nhận lời luôn được à, vòng vo tam quốc theo nó, mình phát mệt luôn.
-"Toàn chỗ thân quen, ngại gì mà ngại, tiện đường thì hai người về cùng luôn, tiết kiệm tiền!"
-"Phiền hà quá, thật không phải chút nào..."
Trời ơi, chị Mai ơi, em lạy chị!!! Mình bực, quay sang gắt.
-"Anh có thấy phiền không?"
Cứ ngỡ hắn bảo không, hoặc ít nhất cũng lắc đầu rồi đưa người đẹp về, ai ngờ thốt ra lời vàng ý ngọc.
-"Thế này đi, nếu Mai thấy phiền thì để mình gọi taxi đưa bạn về, cái người này là chỗ quen biết của mình, đảm bảo an toàn, Nguyệt cũng đỡ phải lo!"
Giáo sư đã nói thế thì "học trò" biết làm sao? Người yêu kiều kiểu cách như nó mà mở mồm ra chữa em đổi ý, em đi với thầy thì mình chui đầu xuống đất. Rốt cuộc vẫn phải cảm ơn rối rít, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, chị Mai giờ gặp phải thanh niên cứng rồi!!!
Thôi cũng đành, cho nó chừa cái thói làm màu đi.
Nghĩ cũng tội tội con bé, mình bảo hắn tiễn nó xuống dưới nhà. Hai người đi rồi, một mình quay lại phòng, thấy nao nao khỏ tả, suýt nữa thì chảy nước mắt.
...
Hắn thì vẫn hay qua quán mình rồi, nhưng từ hôm đó, con Mai cũng chăm tới hẳn, mang tiếng đến thăm bạn thân, tâm hồn toàn thấy để trên ban công tầng ba. Thỉnh thoảng lại mang vài bài báo tới, em không hiểu chỗ này chỗ kia, thầy thầy trò trò thảo luận hăng say.
Quán là do mình mở, mình yêu quý từng ngõ ngách, vật dụng nơi đây.
Mà giờ lại thấy ghét cái tầng ba kinh khủng khiếp!
Lâu dần, ghét luôn cả quán. Thời gian thầy trò dạy dỗ nhau, mình thậm chí không muốn ở lại, đành tìm việc khác làm, hôm đi làm đầu, hôm đi shopping, hôm nay chán thì đi spa.
Nghe bọn cái Liên nói mấy bà khách giàu giàu hay đi spa này lắm, mình hôm nay cũng mua thử vé VIP.
Trái đất đúng là tròn mà, matxa tẩm quất chán chê, lúc vào tắm bùn thế nào gặp người quen, lại còn ngay cạnh gian tắm của mình nữa chứ.
Bà ta thấy mình tất nhiên phớt lờ, người đi cạnh mình gặp một lần đi cùng cái Mai và cái Vi rồi, đoán không nhầm là mẹ hắn. Hồi bé nghe ba nói mình từng gặp bác ấy, nhưng chắc bác cũng chẳng nhớ mình đâu, nên thôi không chào, cứ như vậy vào đóng cửa thôi.
Khổ là spa này thiết kế theo kiểu cổ đại, tường ngăn cách làm bằng trúc, đẹp thì đẹp lắm, cách âm lại không tốt, đâm ra một số chuyện không muốn nghe mà cứ thế lọt vào tai.
-"Chị dạo này trẻ quá, đẹp như thiếu nữ đôi mươi ý!"
-"Làm gì đến vậy, cô cứ nói quá!"
-"Thật mà, em thấy chị da hồng hào, đi đường có khi người ta nghĩ em là mẹ chị cũng nên..."
Sặc, đúng là mẹ thằng An, miệng lưỡi dẻo không kém nó.
-"Bộ áo quần này hôm nay chị mặc lên khác hẳn, hôm nọ em đi dự triển lãm thời trang, thấy cô người mẫu đó mặc còn không đẹp bằng chị cơ!"
-"Cô quá khén rồi!"
-"Em nói thật mà..."
...
-"Chị này, nghe nói chị định nghỉ ngơi, chuẩn bị chuyển cổ phần, em thấy cháu Trung làm Toán, chẳng liên quan gì tới công ty cả, chi bằng chị chuyển cho cháu Vi..."
Ôi giời, chưa gì đã lộ bản chất rồi, ngày xưa mình nhớ không nhầm cũng được răn dậy bằng câu, đàn bà con gái, đứng tên quán làm gì, đàn ông họ lại tưởng mình tham. Suýt nữa thì bị lừa.
-"Cái Vi cũng là giảng viên, liên quan gì?"
Không ngờ bác Vân nói vậy đấy, bà ta đành phải xuề xoà.
-"Nhưng có cháu An nhà em làm giám đốc kinh doanh mà, vợ chồng lấy nhau coi như một..."
-"Cảm ơn cô đã quan tâm, tôi tự có dự liệu của mình, dù sao đời tôi cũng chỉ có một thằng con trai."
Chắc không nói được nữa, ai đó đành phải chuyển chủ đề.
-"Thế việc kén vợ cho cháu nó tới đâu rồi, nghe cháu Vi nói chị ưng cháu Mai phải không?"
-"Ừ, con bé rất được, xinh đẹp, nhẹ nhàng lại khéo léo, làm thạc sĩ ở nước ngoài, vì thằng Trung mà nó về nước, đang muốn xin làm tiến sĩ với thầy..."
-"Vậy thì tốt quá, mình chọn dâu cũng phải cẩn thận chị ạ, chọn được đứa có ăn có học thế là có phúc rồi! Chị tính sao?"
-"À, tôi định ra giêng tới nhà người ta nói chuyện rồi chọn ngày lành tháng tốt luôn. Thằng Trung không còn trẻ nữa rồi! Cưới năm sau là đẹp..."
-"Chị đã hỏi ý cháu chưa?"
-"Thằng đó chỉ biết nghiên cứu thôi, chuyện vợ chồng chắc ba mẹ phải ra mặt hộ, mà tôi nghĩ nó cũng thích con bé Mai này hay sao ý, dạo này tôi thấy nó hay cười tủm lắm, chắc đang yêu rồi..."
Cũng phải, cái Mai tuyệt vời thế cơ mà, đàn ông không yêu nó có mà điên. Đi spa để thư giãn, mà đổi lại chẳng hiểu sao mình thấy tâm trạng như xuống dốc không phanh thế này.
/ 151
Đang tải...