Em là nhà: #27

/ 151

Nói là làm, sáng dậy, hừng hực khí thế ra ngân hàng rút tiền.
-"Chị mà lấy tiền giờ là hơi thiệt đấy ạ, sao không đợi thêm tháng nữa cho đúng kì hạn?"
-"Không cần, cô cứ giúp chị đi!"
Ngân hàng này nhân viên kể cũng lễ phép. Xong xuôi đâu đấy, đang định về nhà thì có tiếng gọi với, rất quen. Quay lại, giật cả mình, bà Nga nhà mình chứ ai?
Bà này bay ra Bắc hồi nào mà không thèm nói một lời?
Còn nữa, gì thế? Thấy bà đi cùng thằng bốn mắt. Mình hơi mất tự nhiên, từ ngày tỉnh tảo trở lại, cứ nghĩ về những hành động hâm dại của mình lúc ở với hắn trước kia, là chỉ muốn đập ình một trận.
Giờ gặp mặt, càng thấy không thoải mái. Mình quay sang nói chuyện với chị gái, coi như ai kia không tồn tại.
-"Ra từ bao giờ thế?"
-"Mày đi đâu thế này, mang cả cái bao tải rách nữa..."
-"Nhỏ thôi, em đi rút tiền, cầm thế này cho bọn nó đỡ nghi."
-"Rút tiền làm gì?"
-"À, em định đi phẫu thuật thẩm mĩ, có cái ông bác sĩ mới ở Hàn Quốc nghe nói có tiếng lắm, tiếc là chỉ nhận tiền mặt..."
Trời, có gì mà bà chị mình rồ lên rồi mồm miệng tới tấp.
-"Mày điên à? Phẫu cái c... gì mà phẫu, mày không đọc báo à, bao nhiêu vụ chết trên bàn mổ, rồi cái gì mà bác sĩ chỉ nhận tiền mặt, mày lại đọc linh tinh ở trên mạng chứ gì, cẩn thận nó lừa cho thì ăn cám, người ta quá xấu hoặc công việc như diễn viên, người mẫu cần nhan sắc thì mới phải làm chứ..."
Cái bà này, lúc nào cũng nghiêm trọng hoá vấn đề, tất nhiên là mình không nghe rồi.
-"Mày định phẫu thuật cái gì?"
Chết, mình cũng chưa nghĩ ra cơ. Nhưng bà ấy đã hỏi thì chả nhẽ nói em không biết, đành đáp bừa.
-"Em cắt mí..."
-"Mày hai mí rồi giờ cắt thành ba mí hả? Con dở?"
-"Ừ thì gọt cằm, nâng ngực, nâng mông..."
-"C còn nâng ăn bờ à? Tỉnh cho tao nhờ!"
-"Thì nâng thành D, E, không thì F, nói chung em tính rồi, chị đừng nói nhiều nữa, đau đầu..."
-"Con điên này nữa, ày một trận giờ..."
Không có thằng bốn mắt can chắc bà này đánh tan xác mình ngay trước cổng ngân hàng mất.
-"Anh, anh bảo nó giúp em!"
Choáng!
Vừa mới hầm hầm hổ hổ với mình thế mà quay sang bên kia thì giọng ngọt xớt, phát buồn nôn.
-"Nguyệt lớn rồi, em để em ấy tự quyết định đi!"
-"Nhưng mà...anh..."
Rồi bà ấy chạy theo hắn, trước lúc đi còn quay lại giơ nắm đấm doạ nạt, tý về xử mày sau! Xử thì xử mình sợ hả? Bà ấy chắc cũng không dám làm gì mình đâu, anh Hoàng sẽ giết bà ấy trước.
Kiều Nguyệt Nga, nhiều lúc nghĩ lại thấy tên và người, chẳng liên quan, trách là trách ba mẹ mình quá mê Lục Vân Tiên.
.....
Lúc xếp hàng ngồi đợi bác sĩ tư vấn chẳng biết thằng cha nào gửi cái video tới máy, chán không có việc gì làm nên đành click vào.
Mình thấy hình ảnh của một chị nữ, sau khi độn cằm xong thì lệch hẳn ra, lại một chị khác, mông chảy sệ xuống, một chị khác nữa, tới nhờ bác sĩ tháo ngực vì quá nặng, lúc lôi ra chỉ thấy cái gì vàng vàng nhớt nhớt đến kinh tởm.
Còn có cảnh quay một em gái ghi lại toàn bộ quá trình mổ xẻ, gào thét ghê gớm, máu chảy tùm lum...
Xem xong clip đấy, phải vào nhà vệ sinh nôn tới tấp, sau đó rùng mình chạy vội, không có phẫu thuật phẫu thiếc gì hết.
Buổi tối, con mụ chị mình nghe kể lại thì cười phớ lớ, còn kết luận câu xanh rờn.
-"Chỉ có anh cả là trị được mày!"
-"Anh cả nào? Mà chị Nga ạ, sáng nay thấy chị làm màu vãi cơ, gọi cái thằng trẻ trâu là anh, rồi ngọt ngọt nhạt nhạt, chả giống chị tý nào..."
-"Láo, ai trẻ trâu với nhà mày, hơn mày 7 tuổi đấy!"
Hả? Bốn mắt hơn mình bảy tuổi cơ á? Sao nhìn hắn còn trẻ hơn cả bà Nga vậy? Tất nhiên mà mình không dám hé răng rồi, bà ấy tự ái thì chết.
-"Nguyệt, có thật là mày hết điên rồi không?"
-"Bà này, muốn ăn đòn à, hỏi vớ vẩn!"
-"Mày không nhớ anh cả hả? Ngày xưa suốt ngày trấn tiền người ta còn gì?"
Hả, bà ấy nói đi đâu thế? Sao mình chẳng có ấn tượng gì nhỉ?
-"Em tưởng quen ba mẹ thôi, biết cả mấy anh chị em mình á? Kể xem nào..."
-"Con này, ban sáng anh cả nói tao còn tưởng anh ấy đùa..."
Bà ấy nhắn tin gì đó, rồi lại quay lại tuyên bố, anh cả muốn để mày tự nhớ. Gớm làm gì mà kiêu thế, ta đây thèm vào, cũng chẳng thèm nhớ nhé, không quan tâm!
Tưởng dễ đâu, cả buổi tối "chị yêu" không biết ăn phải bùa gì mà lải nhải suốt, sáng nay đi anh cả nói cái này, anh cả bảo cái kia, anh cả đi đòi nợ với tao, cái lão Bình thối đó, mấy thằng em của mày cũng chịu thua ấy, gặp anh cả tắt điện luôn, anh cả ít nói nhưng có duyên, tao thích cái túi ở chỗ Tràng Tiền, anh cả liền mua luôn...
Ôi, mình thề là mình đã cố gắng san sẻ lắm rồi, nhưng dạo này, tâm trạng mình đâu có tốt, mệt mỏi lắm, đành chốt hạ một câu.
-"Em biết rồi, anh cả của chị oánh rắm cũng thơm!"
-"Mày thật..."
Không những không tẩn mình, mặt chị yêu còn đỏ bừng, quay vào chăn cười rất "thung thướng", đúng là trúng bùa rồi, hết thuốc chữa.
/ 151
Đang tải...