Em là nhà: #16

/ 151

Ở bệnh viện hay về với anh?
Mình ghét bệnh viện!
-"Về nhà nào? Anh dọn ra ở riêng rồi à?"
Mình trách, anh Hoàng mình nói.
-"Anh xem, nó lẫn lộn hết rồi, nhiều lúc thời gian cũng chẳng phân biệt nổi, em sợ..."
-"Sao anh lại gọi anh An là anh? Anh ấy kém tuổi anh mà."
Chị mình chửi mình.
-"Mày im mồm đi Nguyệt ạ!"
Anh bảo chị mình bình tĩnh, rồi đáp.
-"Ừ, anh mới ra ở riêng!"
-"Thật à?"
-"Ừ, Nguyệt này, lúc nãy bác sĩ nói thần kinh em có vấn đề, có phải không?"
Ông bác sĩ nào mà láo thế chứ, mình vội vàng trả lời.
-"Không, không, anh đừng có tin!"
-"Ừ, vậy em nói cho anh biết, chuyện xảy ra trước khi em gặp tai nạn được không? Em còn nhớ chứ?"
-"Anh thật, chả phải hai đứa mình về nhà anh ăn cơm, sau đó anh đèo em về, sau đó bị ngã xe còn gì?"
Mọi người nhìn mình lạ lắm, có mỗi anh xoa nhẹ vào lưng mình, nói được rồi, anh tin mình không có bệnh, giờ về anh chăm sóc, ba mẹ cũng vất vả nhiều rồi.
Nghe vậy, mình đồng ý theo anh về nhà!
Thế đấy, cuối cùng mình cũng được xuất viện. Chưa bao giờ thấy mặt trời toả nắng chói chang đến vậy!
Mình mặc chiếc váy màu xanh lá cây, anh chị và ba mẹ dặn mình ngoan, không được quấy anh, kiểu như trẻ con không bằng, mọi người thật lắm chuyện, mình lớn rồi mà.
Tự nhiên, mình thấy mình bình thường, còn tất cả mọi người mới hâm.
Chị mình còn ôm mình thật chặt, bà ấy dặn dò.
-"Mau khỏi bệnh Nguyệt nhé, rồi tao dẫn sang Thái chơi một chuyến, cho cả con Hạnh nữa, ba chị em mình đi chơi..."
-"Em đâu có bệnh! Cáu quá rồi đấy..."
Chị mình nhìn mình, kiểu ngán ngẩm lắm, rồi bà ấy cũng buông lời.
-"Ừ, mày không bệnh, thôi đi đi..."
-"Em trước nghe lời con nhất, giờ chú cũng chỉ mong như vậy, nhưng con cảm thấy mệt mỏi cứ gọi chú dì nhé, phiền con quá."
Ừ thì cũng hơi xấu hổ, mình từ khi yêu nghe lời anh nhất, nhưng ba mẹ có nhất thiết phải quan trọng hoá vấn đề vậy không?
-"Con biết rồi, chú dì yên tâm!"
...
Mọi người đi rồi, còn mình thì theo anh, bây giờ mới để ý khác lạ, mình hỏi.
-"Anh mới mua xe à?"
-"Ừ!"
-"Đẹp thế, ơ cái loại xe này em nhớ con Vi nó thích lắm đó, mà xin tiền ba nó còn chưa ua, sao anh lại mua được? Anh lấy tiền ở đâu?"
Đột nhiên, anh phanh lại, rồi quay sang mình, nghiêm túc nói.
-"Nguyệt, anh không muốn em nhắc tới nó nữa."
-"Anh cãi nhau với nó à? Nhưng nó là bạn thân nhất của em, anh đừng ghét nó nha..."
-"Em nói nữa là anh cho em quay lại bệnh viện!"
Đáng ghét, tự dưng thấy anh khác khác, cứ đủng đỉnh nói, sao mình lại thấy sợ sợ. Anh thường ít giận mình, nhưng nếu giận sẽ quát mình, sẽ la mình, anh sẽ hét to và bảo: " Em làm anh đau lòng lắm, anh biết sống sao đây?".
Cái kiểu doạ doạ thế này, anh mới học được ở đâu không biết?
Anh vẫn tập trung lái xe, mình quay sang, chủ động làm lành.
-"Giận em à? Thôi mà, xin đấy, không nhắc thì không nhắc chứ sao? Bao giờ anh hết ghét nó thì mới nhắc..."
-"Giận em có mà giận cả ngày!"
Thấy mặt anh vẫn kiểu lạnh lùng, mình nịnh.
-"Việt An yêu quý, Việt An đừng giận Như Nguyệt nữa!"
Xe một lần nữa phanh gấp, anh cáu thấy rõ, mắt còn như lườm lườm mình.
-"Cấm không được gọi tên đó một lần nữa!"
Mình sốc.
-"Hả? Thế tên anh không kêu thì kêu bằng gì?"
Anh quay mặt đi, cảm giác kiểu anh đang tức ấy, mình chỉ cảm giác thế thôi. Một lúc mới quay lại, nhẹ nhàng hơn.
-"Giờ anh muốn em gọi anh bằng biệt danh, như các cặp yêu nhau thường gọi..."
-"Cũng được, anh thích em gọi anh là gì?"
-"Thằng già lẩm cẩm!"
Hả?
-"Em gọi anh là thằng già lẩm cẩm!"
Đầu óc anh có vấn đề à? Sao không phải là anh đẹp trai, anh cu te, anh dễ thương...mà lại là...
Nhưng từ đã, "thằng già lẩm cẩm", sao nghe quen thế nhỉ, quay sang nhìn anh, thấy anh đang cười, tủm tỉm thôi, nhưng gian gian thế nào ý.
Ngồi chán, chẳng có việc gì làm, mình giật kính của anh chơi, cái kính này, trông chẳng thời trang gì cả, mình vừa định đeo thử thì tiếng xe Kitsss rõ to.
-"Em bé, em nghịch quá đấy!"
-"Sao anh đeo kính làm gì? Trông cũng có đẹp trai thêm đâu..."
Mình vừa nói, vừa nghịch nghịch tóc anh, sau đó đùa đùa, vươn người cắn nhẹ vào tai anh. Động tác này, ngày trước anh cực kì ghét, chính vì anh ghét nên mình mới trêu chứ. Chả hiểu sao hôm nay không thấy anh quát gì cả, tai thì đỏ bừng.
Một lúc sau, mặt cũng đỏ luôn.
Lúc sau, giật lại kính rồi lái xe, không thèm nói chuyện với mình nữa!
...
Rẽ qua mấy cái ngõ sâu, anh đưa mình về một căn nhà nhỏ, hai tầng, trông hơi cũ nhưng khá là sạch sẽ.
Đằng trước trồng hoa mười giờ, đằng sau có một cái vườn, trong vườn trồng khế, ổi, xoài, mấy khóm rau thơm mọc dại và một cái xích đu gỗ.
Trông chẳng giống nhà ở thành phố chút nào.
Và mình có một cảm giác rất lạ, dường như là mình đã tới đây rồi.
Dường như là thế, mình không chắc nữa.
Mình cố nhớ, vài thứ vụn vặt xoẹt qua, nhưng mình không rõ là cái gì nữa. Mình nhìn anh, là anh mà lại không phải là anh.
Cảm giác, quen quen lạ lạ, không tài nào hiểu nổi.
Mọi thứ cứ rối lung tung cả lên. Rồi tự nhiên, mình đau đầu, đau khủng khiếp luôn ấy.
Mình ngồi xổm xuống, nhớ lại lời bác sĩ dặn, nhắm mắt, hít thở thật sâu, và bỏ tất cả mọi thứ ra khỏi. Làm vài lần, mà không hiệu quả.
Đầu mình, đau lắm.
Cảm thấy mình hèn vãi chưởng, nhưng mà đau quá, nước mắt cứ chảy.
Trời ơi, mình lớn tần này rồi, mình còn khóc vì đau, anh mà thấy chắc ngượng chết mất, mình đành len lén lê ra chỗ góc vườn, quay mặt vào trong, tay chạm qua mấy quả khế, kiểu ra vẻ ta đây thèm ăn, đang xem xét xem chú nào chín nhất để hái.
-"Nguyệt làm gì đấy?"
Anh hỏi nhỏ, cảm giác anh cách mình rất gần, toi rồi...mình đành bứt một quả, nén giọng, nói.
-"Em xin một quả nhá!"
Sao đó nhanh chóng lau lau, bỏ vào mồm, nhai ngồm ngoàm, trời ơi là trời, chua éo chịu nổi, chua quá, mà thôi, trót ngu rồi, cố mà nhuốt chứ biết làm sao.
Từ phía sau, cằm anh chạm vào vai mình, tay anh đột nhiên vươn ra, giật lấy khế.
-"Cho anh ăn với!"
Điên mất, làm sao mình có thể để anh ăn cái thứ này? Vừa xoay người lại, đã thấy anh cắn nhồm nhoàm rồi, mắt anh đỏ hoe.
-"Anh, anh sao vậy?"
Mình hoảng hốt hỏi.
-"Khế chua quá, chảy nước mắt!"
-"Đừng ăn nữa anh già lẩm cẩm ạ..."
Dù sao thì mình cũng không thể gọi anh là thằng được, nên đành sửa biệt danh một chút.
Anh đưa tay lên, xoa xoa nước trên má mình.
Tay anh, rất ấm.
Tiếc là, đầu mình, rất đau, rất rất đau.
/ 151
Đang tải...