Em là nhà: #15

/ 151

-"Bệnh nhân có thể gặp cú sốc lớn, cộng thêm tai nạn vừa rồi nên choáng, cả nhà cứ bình tĩnh..."
Anh, sao anh lại gọi mình là bệnh nhân?
Anh trao đổi gì đó với ba mẹ mình, rồi đi thẳng, mình không đành lòng, định đuổi theo, khóc lóc, nhưng bị anh chị mình giữ lại, chị mình còn mắng.
-"Điên rồi, Nguyệt...mày điên nặng rồi..."
-"Nga, con từ từ dỗ em, nó mới bị choáng..."
Mẹ mình ôm mình, an ủi, nói anh đi một lát rồi về.
Những ngày hôm sau, mình đều thấy anh vào thăm mình.
Nhưng cả nhà mình thì lại khẳng định đó không phải là anh, mình tức lắm. Lúc mình thấy anh, gọi tên anh, thì mẹ mình lại bảo là bác lao công.
Lúc khác, ba mình lại nói, người mình gọi là chú bảo vệ.
Rõ ràng có lần mình nắm được tay anh rồi, thằng em mình còn ngăn, nói mình tỉnh lại đi, là cán bộ y tế.
...
Mình kiểu hỗn loạn luôn, tại sao cả nhà cứ lừa dối mình như vậy, mình không hiểu? Hay vì anh đã từng phản bội mình, nên giờ mọi người không muốn cho anh gặp mình?
Mình từng rất ghét anh, nhưng rõ là anh đã xin lỗi mình, mong mình tha thứ rồi mà, mình cũng sẽ cho anh cơ hội nữa.
Mình kể cho gia đình, mọi người đều nói mình nghỉ ngơi, chuyện đó không phải là sự thật, do mình gặp tai nạn nên bị ảo giác.
Tất cả, chẳng ai tin lời mình cả, mình hoang mang lắm.
Một hôm ngủ dậy, mình thấy người khang khác, mình lại thấy mình buồn nôn, mình nhớ mang máng hôm qua mình đi khám thai, mình có em bé với anh rồi, bọn mình sắp làm đám cưới, mình vui lắm, cứ tự ngắm bụng mãi.
-"Nguyệt ơi là Nguyệt, mày tỉnh táo lại cho tao nhờ!"
-"Chị, không được mắng, em bé sợ đấy..."
Mình đã làm dấu hiệu, nói chị mình nhỏ nhỏ thôi, mà bà ấy càng lồng lộn. Ba mẹ mình thì nhìn mình khóc, tại sao vậy? Tại sao tin mừng như thế, mọi người lại buồn?
-"Mẹ kiếp, ngày trước xem phim đọc báo thấy có trường hợp điên vì tình, tao từng không tin, giờ thì hay rồi, chính em gái ruột của mình dính chưởng...phải làm sao với mày đây hả Nguyệt?"
-"Em không điên mà, chị điên thì có..."
Mình cãi, sao ai cũng bảo mình điên? Bị hoang tưởng?
Mình đâu có thấy mình điên đâu?
Mình càng nói là mình không điên, thì mọi người càng kết luận mình điên, thế mới nhục!
Ba mẹ còn đưa mình vào khoa tâm thần học, hết nói nổi.
Mình muốn xuất viện, mà ba mẹ không cho, hàng ngày bao nhiêu người canh chừng, mình muốn cũng không trốn được.
Tới giờ, người ta cứ bắt mình truyền cái thuốc gì đó, mấy lần đầu, mình không chịu, còn bị mấy người xung quanh canh chừng, giữ như giữ gà ấy, những lần sau mình nản, mặc kệ họ, muốn làm gì thì làm.
Thực ra khi ấy, trong những giây phút tỉnh táo hiếm hoi của ngày, mình cũng thấy trí nhớ của mình hơi có vấn đề, lúc thì mình nhớ kết hôn rồi, có con hai tuổi, lúc thì mình nhớ mới chỉ mang bầu, lúc thì mình nghĩ mình mới mười chín tuổi, vừa được tỏ tình xong.
Lại có lúc, mình nhớ mình mới đi đám cưới về, đang tính mua xăng đốt cháy tiệm vàng Quốc Trung, mình sẽ đốt tiệm vàng trước, sau đó đốt các gian hàng nhà đó, rồi cuối cùng mới tới thằng An, con Vi.
Tất nhiên là chỉ ít ỏi thôi, còn sau đó, gần như mình bị loạn, bị cuốn vào cái dòng xoáy ấy.
Nhưng chỉ là đại não mình gặp chút vấn đề về trí nhớ, kiểu giao thông tắc nghẽn, cớ sao mọi người cứ làm quá lên thế?
-"Nguyệt à, coi như tao xin mày đấy, tao biết, tao biết mày khổ, nhưng mày đừng như vậy nữa được không, tao đau lòng lắm..."
Chị mình nắm tay mình, khóc lóc.
Dạo gần đây, anh chị em mình, ai nhìn thấy mình cũng chảy nước mắt, ngay cả cái bà chằn này cũng thế, mình sắp chịu hết nổi rồi.
-"Nguyệt, mày bản lĩnh tý đi được không? Thằng đó đ... là cái gì cả, nó không xứng đáng với mày, mày ngu quá rồi, luỵ tình quá rồi, can đảm lên, ngày mai mày còn như này nữa tao giết mày luôn đó, cho ba mẹ đỡ bận tâm..."
Anh mình chen ngang.
-"Mày im mồm đi, không mắng nó nữa, nói linh tinh, cứ thử đặt mày vào hoàn cảnh đó xem, có khi mày còn điên hơn nó!"
-"Mịa kiếp tôi đéo ngu như nó mà để bị dắt mũi ngần ấy năm trời, nuôi báo cô một thằng thất đức..."
-"Chẳng qua số con Nguyệt đen nên mới phải chịu như thế...nó cũng quản lý được cái nhà hàng lớn như vậy, mày đừng cứ coi thường rồi ác cảm với nó mãi thế..."
-"Ừ thì tôi công nhận nhà hàng phát triển, nhưng là do nó nấu ăn ngon, giữ bí quyết, lại chơi với mấy thằng đầu gấu, ăn chia sòng phẳng nên chưa có vấn đề gì, còn chuyện nào ra chuyện ấy, ông không thể phủ nhận được rằng đen một phần thì dại mười phần, cái tính nó bốc đồng phổi bò, yêu nhau bao nhiêu năm, trưa nào cũng đều như vắt chanh mang cơm ra Bách Khoa, tháng nào cũng đưa tiền, lo cho chó từ A tới Z, mỗi lần giận nhau lại tự mình đi làm lành, đéo có đứa con gái nào không có chút tự trọng như nó..."
-"Nó yêu quá thôi, mày chưa yêu thì đừng phán xét nó..."
-"Ông lúc nào cũng bênh nó, đợt nó yêu tôi đã thấy mặt thằng đó khôn lỏi rồi, ông vẫn bênh, giờ thì sáng mắt ra chưa."
-"Mày không nói không ai bảo mày câm đâu."
-"Dốt nát, ngu xuẩn, chia tay lâu rồi mà cũng không hé răng gì với gia đình, không nói với ba mẹ thì thôi, cũng phải nói với bọn tao chứ, cứ ở một mình tự kỉ rồi giờ điên là phải..."
-"Tao với mày trong Nam, con Hạnh ngoài Đà Nẵng, thằng Kì thì học tận bên Sing, mày bảo nó nói kiểu gì? Nó cũng là nghĩ cho bọn mình thôi..."
-"Ông ngậm miệng vào cho tôi nhờ, chính vì ông đấy, chính vì ông từ bé đã nuông nó, bao che cho nó nên nó mãi không khôn ra được!"
...
Anh chị mình cãi nhau, hai ông bà ấy là sinh đôi, khắc khẩu, đã cãi nhau thì dai dẳng từ sáng tới chiều, từ chiều tới hôm sau, không bao giờ ngừng nghỉ, đến mệt mỏi.
Mãi sau, ba mẹ mình về, ông bà ấy mới lườm nhau rồi tạm thời đình chiến.
Đi sau ba mẹ mình, là anh!
-"An!"
Mình gọi.
-"An An cái lồng, tỉnh cho tao nhờ!"
Chị mình đánh mình, anh mình giữ tay chị mình, hai người đánh nhau, cái Hạnh lại phải vào can anh chị.
-"Con thông cảm, bình thường ngoài hay tưởng tượng linh tinh ra thì nó rất ngoan, nhưng cứ thấy đàn ông lạ là nó lại nhận nhầm thành thằng An..."
Ba mình phân trần, mình ức, cãi.
-"Con đâu có nhận nhầm, là anh An mà, anh nói ba mẹ nghe đi!"
-"Ngồi đây con!"
Mẹ mình nói với anh, rất nhẹ nhàng.
-"Chú dì cứ để con tự nhiên..."
Hả, anh toàn gọi ba mẹ là hai bác mà, sao hôm nay gọi chú dì, mà sao anh đeo kính? Anh mới bị cận à, hay đeo kính cho thời trang?
Những ngày trước, anh tới, mình gọi là sợ chạy, mọi người bảo với mình đó không phải là anh, là người khác, mình nhận nhầm khiến họ sợ chạy mất dép.
Chẳng biết mọi người nói thật hay lừa mình?
Nhưng hôm nay, anh ngồi sát giường mình, mình nắm tay anh, anh không chạy, cũng không bỏ ra. Mình nghe anh an ủi ba mẹ mình, nói mình sẽ không sao.
Đúng vậy, trên đời chỉ có anh hiểu mình thôi, chỉ có anh tin mình không sao!
-"Dì sợ phiền con lắm, hay thôi con ạ, có lẽ cứ để nó ở viện, uống thuốc đều một thời gian xem sao..."
-"Hôm qua con thưa chuyện với chú dì rồi, chú dì trước kia có ơn với con, chú dì cứ coi như tạo cơ hội cho con trả ơn đi."
Hả? Sao bảy năm yêu nhau chưa từng thấy anh nói anh mắc ơn ba mẹ?
-"Thôi cũng đành, hai tháng rồi cũng không có tiến triển gì cả, chú cũng sốt ruột, nhưng nếu con thấy phiền thì cứ alo, chú tới đón em liền..."
-"Con biết rồi!"
-"Trước kia em nhỏ, là con giúp em, giờ vẫn là con giúp em, em nợ con nhiều lắm, chú dì cũng nợ con..."
-"Chú dì đừng khách sáo nữa."
Nghe đau đầu, choáng váng, hôm nay ba mẹ mình và anh nói cái chuyện gì không biết, mình đếch hiểu gì hết?
Mình còn ngơ lắm, tự dưng thấy anh quay lại, thì thầm với mình.
-"Nguyệt, về nhà với anh nhé!"
Uầy, mừng rớt nước mắt.
Nói thật chán cái bệnh viện này lắm rồi, chán cái cảnh cả nhà cứ nhìn mình khóc lắm rồi, chán cái mùi thuốc truyền lắm rồi...
Nghĩ nghĩ, cứ nghĩ là đầu đau kinh khủng.
Thời điểm ấy, có rất nhiều lần mình đột nhiên quên, đầu óc có chút lộn xộn.
Anh nắm tay mình, rất chặt, rất ấm, tự dưng mình lại nhớ ra, bảo anh.
-"Nhưng mới tuần trước về nhà anh ăn cơm ba mẹ anh không thích em lắm mà?"
Ba mình thấy mình nói vậy, vội xua tay.
-"Thôi con ạ, để nó ở viện đi, con thấy tình trạng của nó rồi đấy, cứ mơ mơ tỉnh tỉnh..."
-"Ba thật, con mơ đâu mà mơ."
Anh nói ba kệ anh. Rồi anh nhìn thẳng vào mắt mình, nhìn nhiều khiến mình bối rối, phải cúi xuống. Sau đó anh bảo.
-"Về nhà chỉ có mình anh thôi, giờ Nguyệt ở bệnh viện hay về với anh?"
/ 151
Đang tải...